Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Yêu Thương. Hiển thị tất cả bài đăng

Níu kéo làm gì khi chia tay.

Góc Yêu Thương Níu kéo làm gì khi chia tay. Đường cùng hay ngõ cụt, vốn không phải hiện ra chỉ vì những chuyện tình đổ vỡ. Chúng ta càng không thể rơi vào địa ngục chỉ vì một bóng hình quay đi. 

Vẫn biết là lòng vẫn yêu nên mới đau, mới nuối tiếc. Nhưng chỉ một mình chúng ta nuối tiếc thì sự hối tiếc ấy hóa thành bất hạnh mất rồi. Tuyệt đối đừng khóc lóc chạy theo, cho dù có đau lòng muốn chết, cho dù có còn yêu thương đến mấy. Bởi vì những kẻ phản bội, những người đã dứt áo quay đi, lời hứa hẹn khi xưa bỗng chốc hóa thành hư ảnh, hà tất phải biến mình thành kẻ đáng thương nhất thế giới như thế? 
Níu kéo làm gì khi chia tay.
Níu kéo làm gì khi chia tay. 
Khi cảm xúc đã đổi khác, trái tim cũng tự động quay lưng, người đã từ bỏ ta để đuổi theo một hình bóng khác. Đối diện với một sự vứt bỏ nhẫn tâm như thế, chúng ta đã chẳng còn gì để đánh mất nữa rồi, sự tự tôn cuối cùng vẫn phải giữ lại đúng không? Đừng níu kéo, bởi vì bạn càng níu kéo, đối phương càng tìm cách vũng vẫy hoặc ruồng bỏ, cho đến khi sự thiếu kiên nhẫn biến thành sự tàn nhẫn. 

Cho đến khi vết thương trong lòng bạn sâu lại càng sâu. Đừng níu kéo những người chia tay với mình Cảm thấy tuyệt vọng thì hãy khóc thật to, trút hết oan ức và tủi hờn ra để khóc, trút hết sự căm giận ra mà khóc. Để rồi khi nước mắt cạn có thể giấu nỗi đau vào trong tim, bình thản đối diện với bóng lưng đã quay đi mà tiếp tục sống tốt. 

Để rồi không chạy theo hay níu kéo van xin kẻ phản bội, để rồi không sai lầm mà biến mình thành người ngốc nghếch. Người đi rồi thì sao? Chỉ để lại cho chúng ta những vết thương. Kỷ niệm xưa cũ dù có đẹp đến mấy, có như phim điện ảnh hay tiểu thuyết diễm tình thì cũng hãy coi nó như quá khứ đã qua. Đóng lại một trang là đóng lại dấu ấn một lúc nào đó cũng sẽ nhạt nhòa. Thời gian sẽ giúp ta trưởng thành, không thể hoàn toàn quên lãng những chuyện đau lòng và bỏ đi những vết thương, nhưng sẽ là nhớ về chúng mà không còn cảm thấy xót xa hay tiếc nuối nữa. 

Chuyến tàu tuổi trẻ, rồi sẽ phải trải qua hết, gặp gỡ hết những người sẽ phải gặp trong đời. Có ai đó chỉ là người qua đường, có ai đó là người khắc cốt ghi tâm, có ai đó là người mà ở bên người ấy chúng ta thấy hạnh phúc, cũng có ai đó đến và để lại những vết thương. Thế nên, đừng níu kéo một khi ai đó đã quyết tâm từ bỏ chúng ta. Cũng đừng tiêu tốn quá nhiều thời gian và nước mắt chỉ để tự hành hạ bản thân qua những lần dày vò trái tim vì nhung nhớ. 

Chỉ cần tự thuyết phục thành công bản thân rằng, không nên phung phí tuổi trẻ lên những người không xứng đáng. Những người mà hôm nay có thể phản bội chúng ta chỉ để chạy theo một người khác, hoàn toàn chẳng thể đem lại hạnh phúc vẹn tròn cho bất cứ đối tượng nào mà người ấy yêu. Buông tay đi, sẽ có người khác chờ. 

Một lần đau thương trôi qua, sẽ hiện ra một bậc thang để leo lên hạnh phúc. Dũng cảm để mặc người quay bước, chỉ cần giữ lấy bản thân để vượt qua đầm lầy thương tổn. Để rồi sau này nếu có ai hỏi: Phải làm gì nếu người mình yêu trở thành kẻ phản bội, chạy theo người khác, có thể trả lời một cách rành mạch. Hãy buông tay đi thôi! ST

Níu kéo làm gì khi chia tay / Lukhachdem Blog
Theo: Góc Yêu Thương

Posted By Unknown11:27:00

Những lý do làm gái độc thân sướng hơn có chồng

Góc Yêu Thương Người phụ nữ hiện đại ngày có xu hướng lập gia đình muộn, họ trân trọng tuổi thanh xuân và muốn tự do thực hiện những điều mình thích. 

Và bên dưới là những lý do mà phụ nữ thích độc thân, yêu tự do. 


1. Khi ta không chồng, ta sẽ thoát khỏi mẹ chồng, nỗi ám ảnh của mọi cô gái trước giờ kết hôn. 

2. Khi ta không chồng, ta sẽ chẳng phải hỏi ai: “Sao giờ này mới về?” Ta cũng không phải gào lên với ai: “Anh đi với con nào?”. Ta cũng không phải đay nghiến ai: “còn vác xác về được à, sao không ở ngoài đó luôn đi”. 

3. Khi ta không chồng, ta khỏi phải hét lên: “Sao phòng tắm lại lênh láng nước thế này? Sao trên bàn lại đầy tàn thuốc lá thế này? Trời ơi, tôi có phải là con ở đâu!”. 
Những lý do làm gái độc thân sướng hơn có chồng
Những lý do làm gái độc thân sướng hơn có chồng
4. Khi ta không chồng, ta khỏi hộc tốc chạy về nhà nấu cơm buổi trưa và buổi tối, khỏi phải nghe những tiếng rên rỉ: “lại thịt kho à? Cô không biết gì hơn thịt kho sao?” hoặc những tiếng gầm gừ: “thôi, cô nấu thì cô tự ăn đi, để tôi ra ngoài ăn cho nhiễm độc”. 

5. Khi ta không chồng, ta thoát khỏi cảnh bất thình lình gặp một cái áo may ô trên ghế, một chiếc giầy đầy mốc trong gầm tủ và một bộ đồ chưa giặt nhét dưới gối. Ta cũng không phải bị cảnh đi làm về, mệt điên người lại thấy một đống bát đĩa chưa rửa đang chờ. 

6. Khi ta không chồng, ta khỏi phải thức dậy giữa đêm vì tiếng ngáy khò khò. Khỏi phải nhăn mặt và nhăn mũi khi ngửi mùi thuốc lá, và chẳng cần làm ra vẻ thản nhiên khi ngửi mùi bia chua. 

7. Khi không chồng, ta có thể mặc áo hai dây, mặc váy ngắn ra đường để khoe cặp chân dài bất tận, mà không sợ bị một lão vừa béo, vừa lôi thôi vừa ngái ngủ nhìn gườm gườm rồi hỏi: “Mặc thế để đi đâu?” hoặc “tưởng mình còn trẻ lắm đấy à?”. 

8. Khi ta độc thân, ta tha hồ chê chồng con Tuyết già, chồng con Hồng béo, chồng con Đào gầy. Chúng nó chả có cách gì chê ta. 9. Khi ta tự do, ta ngủ tới mười một giờ trưa, ta tha hồ xem phim bộ. Những cảnh lâm ly ta tha hồ khoe mà không sợ kẻ nào bảo rằng ta sến. 

10. Khi ta tự do, ta có thể mời một chàng đẹp trai, một chàng tài năng hoặc một chàng ga lăng về nhà chơi. Cũng chả ai cấm ta mời cả ba chàng 

11. Khi ta chưa có gia đình, ta không cần phải đi siêu thị và ghé qua quầy “Dụng cụ gia đình”, nơi phần lớn chỉ bán các dụng cụ khổ sai. 

12. Khi ta chưa kết hôn, ta có thể ngồi trong tiệm cà phê, đọc báo và châm một điếu thuốc lá thơm, ngón tay út cong lên đầy kiêu hãnh. 

13. Khi ta chưa có giấy hôn thú, ta có thể hét vào mặt một tên nào đó: “cút ngay ra khỏi nhà em”. 

14. Khi ta chưa thành gia thất, ta đi đám cưới chỉ cần bỏ phong bì một suất tiền. 

15. Khi ta sống một mình, ta có thể tắm bao lâu cũng được, vừa tắm vừa hát cũng được, và không bị đứa khác giành tắm trước, vừa khạc vừa nói vọng ra: “dao cạo râu của tôi cô quẳng đi đâu rồi?”. 

16. Khi ta chẳng có chồng, ta khỏi phải mua một chiếc quần đùi rộng may sẵn và băn khoăn tự hỏi: chả hiểu cỡ này đã vừa chưa? 

17. Khi ta chưa chồng, ta khỏi gọi ai là “ông xã”, một danh từ chả có chút gì lãng mạn và hấp dẫn. 

18. Khi ta thoải mái tự do, ta không phải mua báo bóng đá, khỏi phải nhìn cái cảnh đàn ông mặc quần đùi chạy quanh tivi. 

19. Khi ta chưa chồng, ta có thể đi nhà hàng và gọi một chai bia. 

20. Cuối cùng, khi ta chưa chồng, ta lấy chồng lúc nào cũng được! 

Những lý do làm gái độc thân sướng hơn có chồng / Lukhachdem Blog
Sưu Tầm Internet

Posted By Unknown10:47:00

Truyện Ngắn: Tôi đã học được rằng

Góc Yêu Thương - Cuộc sống đã dạy tôi rất nhiều điều vô giá!


Tôi đã được học rằng, để xây dựng lòng tin phải mất đến hàng năm, nhưng chỉ cần vài giây để hủy hoại nó.

Tôi đã được học rằng, cho dù bạn quan tâm nhiều đến đâu, có những người sẽ không đáp lại sự quan tâm đó.
Truyện Ngắn: Tôi đã học được rằng

Tôi đã được học rằng, bạn không thể làm mọi người yêu bạn. Tất cả những điều mà bạn có thể làm là trở thành một người mà người khác có thể yêu được, phần còn lại là tùy thuộc vào người kia.

Tôi đã được học rằng, đừng bao giờ đếm những thứ bạn có được trong cuộc sống, mà hãy đếm bạn có được bao nhiêu người bạn trong cuộc sống.

Tôi đã được học rằng, đôi lúc trong cuộc sống mình có thể làm những điều khiến mình phải đau khổ suốt cả cuộc đời.

Tôi đã được học rằng, hãy nói lời tạm biệt ngọt ngào với ai đó, bởi đó có thể là lần cuối cùng bạn gặp họ.

Tôi đã được học rằng, nếu bạn không kiểm soát thái độ của mình, thì nó sẽ điều khiển bạn.

Tôi đã được học rằng, một mối quan hệ lúc đầu có mặn nồng đến đâu, thì cũng sẽ nhạt dần và luôn có một thứ gì đó lấp vào khoảng trống.

Tôi đã được học rằng, hãy luôn học cách tha thứ.

Tôi đã được học rằng, thỉnh thoảng bạn có quyền được giận dữ, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn có quyền được độc ác.

Tôi đã được học rằng, tình bạn thật sự sẽ vẫn tiếp tục phát triển, bất chấp khoảng cách. Tình yêu thật sự cũng như vậy.

Tôi đã được học rằng, đừng bao giờ nói với một đứa trẻ rằng ước mơ của chúng là không có thực, đó sẽ là một bi kịch.

Tôi đã được học rằng, một người bạn thân vô tình làm bạn tổn thương, thì hãy biết cách tha thứ cho họ.

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.

Tôi đã được học rằng, có rất nhiều cách để mọi người yêu thương nhau.

Tôi đã được học rằng, cuộc sống của bạn có thể thay đổi trong vài giờ bởi một người nào đó mà bạn không hề quen biết.

Tôi đã được học rằng, những người bạn quan tâm nhất trong cuộc sống, một ngày nào đó cũng có thể bỏ bạn mà đi.

Truyện Ngắn: Tôi đã học được rằng / Lukhachdem Blog
Theo: - goiyeu.net -
Gối Yêu | http://goiyeu.net/toi-da-hoc-duoc-rang/

Posted By Unknown09:19:00

Ra đường đi, những người trẻ

Chúng ta vốn dĩ đang ở trong độ tuổi thanh xuân phơi phới, khi mà chân chạm đất còn thấy được rõ nhịp đập mãnh liệt của trái tim, mỗi ngày tỉnh giấc ngẩng đầu nhìn trời có thể khiến trỗi dậy một ước vọng hay hoài bão...

Đừng chết gục trước màn hình máy tính, đừng phung phí thanh xuân vào lười biếng, hay sụp đổ trong nỗi cô đơn, đừng chôn vùi tuổi trẻ trong những sợ hãi hay bất an không dám chấp nhận thử thách.

Đừng để bản thân đơn độc, đừng sợ gặp gỡ mọi người, cũng đừng ngại hòa mình vào đám đông. Đừng vì bản thân là người sống nội tâm mà e dè những chốn đông người, ghét bỏ huyên náo, không thích nghi được với âm thanh ồn ã, náo nhiệt.

Đừng vì đến một độ tuổi nào đó ở chập chững tuổi trưởng thành, bất giác cảm thấy mệt mỏi với thế giới mà mỗi khi trở về nhà lại quấn chặt mình trong lớp vớ kín mít bốn bức tường, khước từ những buổi hẹn hò gặp gỡ với bạn bè, từ chối những chuyến đi xa, từ chối những thử thách đang tiến dần đến, đừng sợ thua cuộc.
Nếu có thể, những người trẻ, hãy ra đường đi.

Chúng ta vốn dĩ đang ở trong độ tuổi thanh xuân phơi phới, khi mà chân chạm đất còn thấy được rõ nhịp đập mãnh liệt của trái tim, mỗi ngày tỉnh giấc ngẩng đầu nhìn trời có thể khiến trỗi dậy một ước vọng hay hoài bão và trân trọng nó như yêu thương một người.
Tại sao lại không muốn lao ra đường, hỡi các bạn trẻ? Khi mà có rất nhiều thứ ngoài kia chứa đựng những ý nghĩa quan trọng về nhận thức trong quá trình trưởng thành. Khi những mảnh đời bất hạnh dạy chúng ta biết rung động và đồng cảm, từ đó biết cách trân trọng cuộc sống của mình hơn. Khi những bài học về sự độc ác, tàn nhẫn hay giả dối, sự thiện lương, chân thành hay vị tha, đều có thể giúp chúng ta rơi nước mắt hoặc căm phẫn, để có thể trở thành người tử tế.

Chúng ta không thể trốn mãi trong cái thế giới nhỏ của mình, trốn mãi trong cái cảm giác an toàn mà bố mẹ hoặc người thân mang tới cho chúng ta, sống yên phận qua cả một đời người dài đằng đẵng. Chúng ta không thể cười một mình, khóc một mình, không thể trải nghiệm mọi thứ bằng một thái độ rụt rè, một trái tim khép chặt và một đôi chân không chịu di chuyển bước về phía trước.

Có phải nhiều người trẻ đã ngủ quá lâu rồi không?

Có những người ngủ suốt dọc quá trình trưởng thành, có những người ngủ vì những vết thương khi lần đầu chập chững bước vào đời rồi vấp ngã, có những người vì sợ hãi hiện thực mà chẳng dám đặt bước, loay hoay mãi rồi cũng lười biếng không muốn tỉnh giấc.

Nhưng, ngủ lâu thế rồi, chúng ta cũng nên thức dậy đi thôi!

Ra đường đi, hỡi những người trẻ, dù chỉ là đi ra rồi lại vấp ngã, nhưng chẳng thà cứ thế còn hơn mãi trốn tránh, chẳng thà cứ thế còn hơn sống hèn nhát, chẳng thà cứ thế còn hơn là ngủ mãi trong nỗi đau.

Bởi vì chúng ta còn trẻ mà, chúng ta có thể làm được mọi thứ, nếu chúng ta dũng cảm và tin tưởng.

Ra đường đi, những người trẻ / Lukhachdem Blog

Posted By Unknown17:31:00

Giá em biết trước em sẽ làm anh đau

Lukhachdem Blog - Tôi là một đứa con gái vô cùng trầm lặng. Tôi thích sự bình yên và không ưa gì mấy những tiếng ồn ào bên ngoài. Tôi cũng thích sự mơ mộng, tôi thường tưởng tượng ra mọi điều tôi muốn trong cuộc sống. 

Và thậm chí tôi còn mơ ước một ngày nào đó tôi được sống trong thế giới do tôi tưởng tượng ra một lần. Tôi trẻ con thế đấy nhưng nay tôi được 25 tuổi, cái tuổi 25 ấy mà cho tới giờ tôi vẫn chưa một "Mảnh tình vắt vai" . Tụi bạn tôi thường nói tôi rằng: "FA thời kì cuối". 

Có lúc tôi tự hỏi bản thân: "Nếu mình có một chú gà bông thì sao ha ? Mình có trở nên khác không ?". Tôi đúng là ngu ngốc hết chỗ nói! Tự đặt ra câu hỏi mà mình không tài nào trả lời được. Cũng đúng thôi, đó giờ tình yêu là việc tôi chưa bao giờ trải qua và có ai nói với tôi nghe rằng họ thay đổi thế nào khi có người yêu đâu.
Giá em biết trước em sẽ làm anh đau

Nhưng rồi tôi cũng tự trả lời được câu hỏi mình đặt ra đó là lúc tôi gặp anh. Tôi còn nhớ như in cái ngày ấy cái ngày định mệnh tôi gặp anh là một buổi chiều mưa lớn. Mưa như bất ngờ đổ ào ạc xuống làm cho mọi thứ trở nên hối hả hơn, cơn gió lạnh đến buốt xương ấy như đang luồng vào từng tất da thịt làm tôi lạnh rung lên. Tôi cố chạy thật nhanh vào trú mưa ở một ngôi nhà nhỏ bên đường, đứng trong mái hiên đó tôi cảm nhận được cuộc sống bon chen khi có sự thay đổi về thời tiết như thế này .Nhưng rồi sự hối hả, bon chen ấy dần tan đi không còn một tiếng động. 

Cơn mưa thì ngày trở nên nặng hạt hơn, tôi đứng ngán ngẫm trong mái hiên lạnh lẻo ấy. Bỗng tôi thấy một chàng thanh niên áo trằng chạy trong màng mưa. Anh dùng cái cặp da để che mưa cho mình nhưng cái cặp da ấy thì không che được người thanh niên cao to và đầy sự nam tính ấy. Cơn mưa như muốn làm tôn lên sức hấp dẫn của anh ta, từng hạt mưa chạy trên khuông mặt có chút vẻ lạnh lùng nhưng vô cùng dễ thương rồi chạy dài xuống cổ và xuống cái áo sơ mi mõng manh đó làm tôi thấy rõ mồn một từng tất da thịt anh, những đường cong hình thể nóng bỏng đó. 

Anh chạy thật nhanh như muốn xe tan màn mưa phía trước nhưng rồi anh dừng lại chỗ tôi đứng. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt triều mến, nở một nụ cười thân thiện cùng với cái đồng tiền bên má trái. Chỉ cần nụ cười ấy tôi chắc rằng bạn sẽ không thể nào cưỡng lại sự dễ thương ấy của anh. Anh cố nói ra từng chữ trong cái hơi thở nồng ấm đó: "Tôi có thể đứng đây được chứ ?". Tôi ngước nhìn anh rồi gật đầu một cái nhẹ, đáp lại cái gật đầu ấy anh "Cảm ơn" tôi. Dù đứng chung cùng mái hiên với anh nhưng không khí cũng không đổi khác chỉ khác là tôi không cô đơn thôi. Còn cái bầu không khí nặng triễu ấy thì tôi chỉ nghe được mỗi tiếng mưa đang rơi xuống đường và rơi lộp độp trên mái tôn. Anh vội phá tan đi không khí bằng những câu hỏi thăm ví dụ: "Bạn tên gì ? Mấy tuổi ? ....." Tôi và anh làm quen vào cái ngày mưa bão đó. Chúng tôi cười nói như phá tan đi không gian tĩnh lặng đến rợn người đó, tiếng cười tiếng nói đã lấn át đi tiếng mưa. Cơn mưa như đã dịu bớt, nhà tôi ở gần đấy nên tôi mời anh về nhà chơi, tôi và anh chạy qua màn mưa đó....

Nhà tôi là một căn hộ nhỏ nhắn nhưng xinh xắn. Tôi mời anh vào nhà ngồi chơi, tôi xuống sau pha ít trà ấm để mời anh dùng. Dù tôi ngu ngốc cỡ nào nhưng cũng biết cần làm gì, tôi lấy cho anh một cái máy sáy tóc. Tôi thay một bộ đồ khô ráo rồi vội chộp ngay cái máy sáy bỏ trên bàn, tôi giúp anh sáy khô tóc rồi làm khô đi bộ quần áo ướt sũng của anh. Anh nán lại nhà tôi một lát, chúng tôi cười nói rất vui vẻ dù cho ở ngoài mưa có lớn hư thế nào thì nhưng cuộc vui nào cũng tàn, anh ra về. Nhưng trước khi về anh xin tôi số điện thoại, xin địa chỉ liên lạc của tôi như Facebook hay Twitter.... Tôi và anh cứ liên lạc với nhau qua địa chỉ liên lạc, anh quan tâm hay hỏi hang về công việc hiện tại của tôi. Cứ như định mệnh cho tôi gặp anh vậy, cho tôi gặp được người tôi cảm thấy yêu thật sự không phải là một chút cái cảm nắng. Lâu lâu chúng tôi còn đi chơi chung với nhau,......

Và rồi hôm đó, cũng là một ngày mưa nhưng mưa nhẹ thôi! Mưa phùn ấy. Anh đứng trước cửa nhà tôi rủ tôi cùng anh đi đến một nơi. Tôi tự hỏi: "Nơi nào ta ? Nơi nào mà anh rủ mình tôi cùng đi ?". Anh cầm một chiếc ô nhỏ che chắn cho tôi, đưa tôi đến một gốc cây nhỏ. Ở dưới gốc cây đó có một băng ghế đá chỉ đủ cho hai người ngồi. Anh bỏ chiếc ô xuống đất rồi ôm chầm lấy tôi cứ như lâu lắm mới gặp ấy. Tôi bất ngờ không nói nên lời nhưng đâu cần tôi nói, anh nhẹ nhàng nói một câu câu làm tôi bật khóc: "Em làm người yêu anh nhé!". 

Tôi cảm thấy như bị ai đốt lửa trong lòng, mặt tôi nóng bừng lên và tôi chẳng biết làm gì khác ngoài cái gật đầu. Anh ôm tôi chặt hơn, tôi cảm thấy vui trong lòng mà muốn nhảy tửng lên vậy. Đúng là tôi thay đổi thật vẫn điềm tĩnh nhưng không thích mơ mộng như ngày trước. Tôi biết suy nghĩ chính chắn hơn biết nhìn về tương lai không sống trong ảo tưởng. Chúng tôi cũng nắm tay nhau thế đấy! 

Anh thường rủ tôi đi chơi chung. Có lần tôi và anh đidạo trên một bờ sông, anh và tôi nói chuyện luyên thuyên tôi còn nhớ anh hỏi tôi rằng: "Em này, tính cả anh ấy em đã quen được nhiêu người rồi" -Vẻ mặt anh lúc hỏi tôi câu đó cứ như là trông đợi điều gì ấy, tôi thì thật thà lắm có sao nói vậy: "Tính cả anh á hả đó giờ em quen đươc một à!". Lúc nghe xong câu đó anh cười lớn lắm rồi chọc phá tôi: "Vậy nếu không nhờ anh thì em Ế chắc". Tôi tức quá! Liền lấy chiếc giày đang đeo, phan thẳng anh nhưng đời đâu như mơ chiếc giày đó rơi tõm xuống sông thậm chí nước còn bắn tung tóe lên. 

Lúc đó tôi há hốc mồm nhìn đôi giày tôi thích nhất rơi tõm xuống dưới. Anh nhìn bộ dạng tôi còn cố tình cười lớn hơn nữa. Nhưng rồi anh lại kéo tay tôi bảo: "Đi về lấy đôi giày khác không, em định đi xem phim với anh bằng một chiếc giày thế à!". Cái nụ cười của anh, cái câu anh vừa bảo làm tôi ức chế mà máu sôi tận não, tôi dùng giọng bực bội nói: "Vậy giờ về bằng cách nào?", anh nói: "Thì lên đây anh cõng cho!". Tôi còn cách khác ư đành để anh cõng tôi về nhà lấy đôi giày khác. Tôi và anh yêu nhau trong những ngày tháng vui ve ấy được 2 năm. Anh lại bất ngờ ngỏ lời muốn cưới tôi về làm vợ, tôi không tài nào biết được anh sẽ làm gì cho tôi cả. Anh đem đến cho tôi bất ngờ này đến bất ngờ khác, làm tôi cảm thấy cuộc sống này luôn có điều bất ngờ và tốt lành đến với tôi. Cuộc sống tôi hiện giờ quá tuyệt vời khi có anh ở bên cạnh!

Anh đến nhà tôi ngã lời hỏi cưới tôi với ba mẹ tôi, ba mẹ tôi rất hài lòng về anh vì anh là người đàn ông thành đạt và rất hiền lành. Tôi cũng thế tôi qua nhà anh chào hỏi ba mẹ anh, ba mẹ của anh cũng rất thích tôi hay kêu tôi tới nhà chơi, ăn cơm cùng. Chúng tôi rất mừng vì được ba mẹ hai đứa đồng ý. Chúng tôi cùng nắm tay nhau đi đăng ký kết hôn và hai đứa chúng tôi quyết định ngày lành để kết hôn. 

Ngày tôi mặc cái váy cưới màu trằng ấy, tôi vui sướng trong lòng cứ như sắp có một cái gì đó mới mẻ chờ tôi phía trước. Ợ nhà thờ nơi chúng tôi hành lễ, tôi từ từ bước vào lễ đường, tôi thấy anh đứng trên gần chỗ CHA SỨ. Vẻ mặt có một chút lo âu băng khoăng, tôi bước đến nói nhỏ vào tai anh: "Anh à! Khi cưới em về em hứa sẽ ngoan không ăn hiếp anh đâu mà sao anh có vẻ lo lắng vậy ?. Anh nhìn tôi cười nói đùa: "Anh không lo em ăn hiếp anh, anh chỉ sợ em sống với anh không chịu được thôi! Anh hung dữ lắm đó!". Chúng tôi thế đây dù sắp lấy nhau thế mà vẫn thích đùa tôi và anh chỉ nói vỏn vẹn hai câu thế thôi rồi bắt đâu làm lễ. Tôi đứng cùng anh hướng về CHA SỨ nhưng tôi vân4 biết được rằng gia đình, bạn bè tôi đang ngồi dưới cũng chúc phúc cho hai chúng tôi.

Nhưng tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau ngày cưới ấy. Anh trầm tư một cách lạ thường, anh ngồi một góc nhà suy nghĩ mà không nói một lời nào. Anh quay lại và thấy tôi nhìn anh, anh vội đứng lên bước đến ôm tôi rồi nhẹ nhàng nói: "Em ơi! Anh bị gay, anh chỉ lấy em để che đi sự dị nghị của mọi người. Anh xin lỗi!". Tôi như bị một con dao đâm một phát thật mạnh vào trong tim. Những lời này sao, tôi thậm chí còn chưa một lần nghĩ đến nữa. 

Tôi đứng chết lặng một hồi lâu, tôi không nghe được bất cứ âm thanh nào cả mọi thứ như im lặng không một tiếng động. Nhưng rồi tôi cũng lấy lại được một chút bình tĩnh, tôi nhìn anh cười khẩy một cái và nói những lời lăng mạ anh: "Một thằng đồng tính như anh có quyền nói được câu đó à! Nói câu xin lỗi vợ mình khi mình bị đồng tính à! Tôi mắc cười thật đấy! " - Tôi đẩy nhẹ vai anh một cái tôi nói tiếp: "Một thằng đồng tính như anh có quyền lấy vợ à! ". Tôi đau lắm chứ! 

Nhưng tôi cứ xỉ vã anh vô tội vạ, tôi càng nói tôi càng cảm thấy đau, tôi vội im lặng lại rồi vội lấy nhanh cái áo khoác chạy nhanh ra ngoài. Khi quay lưng đi tôi liếc nhìn ấy một cái tôi thý được rõ vẻ biểu hiện hối hận, anh cuối mặt xuống đất không nói một lời. Thế giới mà tôi bảo là tuyệt vời đây sao? Tôi đang chờ đợi cái hôn nhân tuyệt vời với anh đây sao hay giờ nó bắt đầu là cái điạ ngục thực thụ? Tôi tuyệt vọng......! 

Kể từ cái ngày ấy cái ngày anh nói ra cái sự thật đắng cay đó tôi thành ra một con dại. Anh thường đi làm về trước tôi, anh lo việc giặc giủ cơm nước. Còn tôi ư! Tôi thì đêm nào cũng đi uống rượu, tôi là đứa con gái không biết gì về rượu bia thế mà nhờ anh mà tôi tìm đến nó. Tôi hay lủi đầu vào bar chỉ để uống rượu thôi ko làm gì khác nữa cả, tôi đi như thế tối khuya mới về. 

Nhưng mỗi khi về tôi vẫn thấy cai hình bóng người đàn ông đó người đàn ông đầu tiên của tôi đang ngồi đợi tôi. Lúc nào về anh cũng hỏi tôi sao em về trễ vậy, tôi cười khẫy anh một cái rồi nói bằng giọng chua chát: "Bộ anh định làm một thằng chồng thật thụ hả mà quan tâm tôi thế ?". Tôi cũng đau lắm nhưng giờ chẳng có gì để nói với nhau nữa cả. Có lần tôi cố tình đi qua đêm không về, anh gọi điện thoại đến từng dòng số ấy trước kia tôi lưu anh vào danh bạ với tên là "Anh yêu <3". Giờ ư nó chỉ hiện ra là "Thằng gay''. Tôi chụp cái điện thoại, lướt nhẹ qua để bắt máy, tôi chưa kiệp nói "A - Lô" anh đã vội hỏi tôi bằng ngữ điệu nhẹ nhàng: " Em đi đâu thế! Sao không về ?". Tôi đã khóc đấy! 

Nhưng tôi cố kiềm nén vì sợ sẽ để lộ sự yếu mềm của tôi. Rồi tôi vội nuốt nước mắt xuống nói với anh bằng cái giọng khinh miệt: "À! Đêm nay tôi không về đâu! Anh có thể dẫn bất cứ thằng đàn ông nào khác về cũng được. Tôi cũng đang ngủ cùng một thằng đấy hay để tôi giới thiệu cho anh!". Tôi thật ra còn chẳng có ai để đi chơi nữa huông chi thằng nào khác, anh nhẹ nhàng nói: "Anh chỉ gọi hỏi thăm em thôi! Em đi chơi vui nha!". Tôi vội tắt máy nhanh rồi ngồi khóc không thành tiếng rồi cứ ngồi đưa rượu uống liên tục

Sáng hôm sau tôi về tôi thấy anh nằm dài trên cái ghế sofa. Tôi quay mặt đi lủi vào phòng ngủ tiếp, khi tôi thức dậy tôi thấy đồ ăn tối được dọn sẵn nhưng không thấy anh đâu tôi vội tìm cái điện thoại gọi cho anh và rồi tôi tìm được một tờ giấy xét nghiệm máu. Tôi thấy tên anh trên giấy và tôi đọc vội nhanh xuống tôi biết được anh bị AIDS. Vừa đọc xong thì anh về, anh hỏi tôi: "Em dậy rồi à! Em ăn cơm chưa...?". Tôi ngắt ngan câu hỏi đó và tôi hỏi ngược lại anh : "Anh bị AIDS à? Mắc cười ghê, vừa bị gay còn bị bệnh ''SI ĐA" nữa! Tôi bắt đầu thấy kinh tỏm anh rồi đó!". Tôi lấy ngay tờ giấy LY HÔN ra tôi ký nhanh vào đó rồi bảo anh ký đi rồi đi ra khỏi đây.

Anh chỉ cuối mặt xuống đất lủi thủi vào phòng dọn hết đồ cho vào vali lớn, anh kéo vali tiếng va li kêu lên "cành cạnh" anh bước lại gần bàn có tờ giấy LY HÔN anh ký vội vào đó cái rồi xách vali ra ngoài. Tôi đứng đây nhìn anh một lúc rồi im lặng không nói gì tôi muốn khóc lắm nhưng không thể nào khóc lúc này được. Anh dừng lại trước cửa quay lại nói với tôi cũng bằng giọng nhẹ nhàng: "Anh xin lỗi phải lừa dối em! Anh không gay nhưng đúng anh mang căng bệnh đó, anh biết được chuyện này trước đám cưới một ngày. Vì anh sợ sẽ làm em bị bệnh theo anh nên anh phải tìm cách nào đó giúp em lánh xa anh, càng xa càng tốt em ạ!" -

Anh cười nhẹ một cái rồi nói tiếp: "Em sẽ ổn thôi khi không có hình bóng anh nữa anh đã quyết định đúng em à! Anh xin lỗi em". Giờ đây tôi câm bặc không một lời nào nói được nữa cả, tôi cũng vội nói vài lời cuối với anh: "Anh bảo vệ tôi bằng cách đó sao! Anh biết chỉ làm tôi đau thêm thôi không! Sao anh không nói sớm hơn? " Anh vội nhìn tôi cười một cái nhẹ cũng với cái mà lúm đồng tiền ấy, nụ cười thân thiện ấy mà giờ làm tôi đau như đang bị moi tim sống vậy. Anh quay vội bước ra cửa, lúc này tôi vội chạy lại choàng tay ôm anh từ phía sau, nói với anh những điều tôi đang nghĩ: "Anh đừng đi nữa nhé! Em không kì thị anh, thậm chí em yêu anh nhiều lắm, anh đừng đi nữa...!". 

Những giọt nước mắt tôi bắt đầu rơi trên vai anh, anh kéo tay tôi ra khỏi người anh, anh bước ra khỏi cánh cửa đó. Mọi thứ như đang nhanh hơn tôi muốn mọi thứ chết lặng trong vài phút hay vài giây ngắn ngủi cũng được. Lúc đó ngoài trời đang mưa lớn anh cầm theo chiếc dù ngày xưa đó bước ra khỏi nhà. Tôi chạy theo anh mặc dù không mang dép, mặt đá cứa từng phần da thịt trên chân tôi đau nhưng có đau bằng sự chia tay của anh không? Tôi chạy lại ôm anh và nói giọng nhỏ nhẹ: "Giá như em biết trước thì em sẽ không làm anh đau thế này". Đúng đó! Giá như tôi mà biết được tôi sẽ không nói những lời thế với anh đâu và chắc kết cục của chúng tôi sẽ rẽ sang chiều hướng khác. 

Nhưng anh vội tháo vòng tay tôi ra quay lại nhìn tôi. Nước mưa chảy trên khuôn mặt anh ngày đầu tôi gặp anh cũng như bây giờ vậy nhưng đây có thể là lần cuối tôi gặp anh. Anh nhìn tôi, lau đi khóe mắt đang ướt đẫm của tôi, bỏ chiếc ô xuống ôm tôi thật chặt rồi la lên ba chữ "ANH XIN LỖI" thật lớn, cứ như xé tan luôn tiếng mưa vậy. Anh cầm chiếc ô lên đưa tôi, anh xách va li lên quay đi tiếp. Tôi đứng nhìn anh rồi ngã khụy dưới nền đá, tôi khóc lớn lên tôi cứ điên dại ngồi khóc thôi, nước mưa hòa cùng nước mắt rơi xuống khuôn mặt tôi. Anh đi thật! Chỉ một lúc sau tôi không còn thấy bóng dáng anh nữa, tôi chỉ thấy một màng mưa phía trước và chỉ có thể nghe được tiếng mưa rơi xuống con đường đá.......

.........................................
Giá em biết trước em sẽ làm anh đau / Lukhachdem Blog
Nấm Way - Mlog.yan.vn

Posted By Unknown14:31:00

Những chàng trai của gió (Kỳ 3)

Những chàng trai của gió (Kỳ 3) - Quá khứ tồn tại tình yêu đẹp nhưng kết thúc không đẹp lại càng cứa vào tim người ta vết thương đau thấu, khiến càng nhớ lại càng đau.

Những người mà chúng ta gặp không phải là tình cờ. Họ đi ngang qua đời ta là có một lý do và đôi khi chính ta hay họ đều không thể biết lý do ấy. Đã nhiều ngày Ân cứ nghĩ mãi đến tấm ảnh, đến người con gái có khuôn mặt giống mình. Cô vẫn không thể tin nổi, như một trò đùa, như sự sắp xếp cho cô phải có mặt bên cạnh Việt, để gợi lại nỗi đau cho anh. 

Đôi khi, cô cảm thấy mình có lỗi vì đã xuất hiện trước Việt, nhưng đôi khi, cô tin đó là định mệnh, là cái duyên phải đến. Còn duyên ấy ở lại hay không, còn chờ câu trả lời ở thời gian. Chẳng biết từ bao giờ, cô đã rất nhớ và muốn nhìn thấy nụ cười như xưa của Việt. Mỗi lần nhìn anh trầm ngâm suy nghĩ hay nhìn về một hướng vô định, cô lại thấy nặng lòng, khó thở. Rồi cứ thế, cô không nhận ra ánh mắt cô cứ thế hướng về anh và chờ đợi nhìn thấy nụ cười của anh.

- Sao em nhìn anh dữ vậy? Trên mặt anh có gì sao?

Trong lúc Việt đang duyệt bài mới của Ân, cô cũng đã vô thức đứng nhìn anh không chớp mắt.

- Sao cơ? À không, em có nhìn anh đâu, em đang nhìn... nhìn... nhìn vu vơ thôi, ai dè cái bản mặt khó ưa của anh lại lọt vào đấy chứ, mà em nhìn anh làm gì, mỏi mắt thêm.

- Anh có trách gì em đâu mà em rối lên như vậy? Mà trên mặt em dính cái gì kìa! - Việt nghiêm mặt, chỉ tay về phía Ân.

Ân vội dùng hai tay xoa khắp mặt. Cô nhớ sáng nay có ăn bánh mì nên chắc vụn bánh mì còn dính vào đâu đấy. Đang mải tìm kiếm vì sự tin tưởng tuyệt đối vào lời của Việt thì người ngồi trước cô phá lên cười sung sướng, mãn nguyện. Ân như đứng hình, không phải vì cô nhận ra mình bị lừa mà vì cô đã nhìn thấy anh cười thật thoải mái - lần đầu tiên. Cô cứ tròn mắt xoáy sâu ánh nhìn vào nụ cười của Việt cho đến khi vẻ mặt nghiêm nghị lại trở về nơi anh, cô chợt rùng mình quay đi, mắt cảm thấy cay cay.

- Ân, em khóc à?

- Không ạ, em đâu có khóc, bụi bay vào mắt thôi! - Một câu trả lời ngu ngốc, vì cô đang đứng trong căn phòng cửa đóng kín, có máy điều hòa và một hạt bụi cũng khó lọt qua.

- Anh đùa chút thôi mà. - Việt rời chỗ ngồi, bước đến gần Ân.

Lúc Ân cảm nhận được hơi ấm từ phía sau lưng mình, cô lại nhớ đến cái ôm bất ngờ của Việt ở nhà anh. Quay người lại rồi đưa hai tay đẩy mạnh để ngăn chặn điều cô đang tưởng tượng, nhưng không có ai phía sau lưng cô cả, vì Việt đã bước lên phía trước. Mất đà, Ân đổ người về phía trước. Rồi một bàn tay nắm lấy tóc cô kéo ngược lại phía sau. Như trò domino, cô cũng ngã ngửa về sau và người phía sau lại ngã về sau nữa. Một loạt những âm thanh hỗn độn phát ra, và chưa đầy một giây, hai người đã tiếp đất an toàn.

- Sao anh kéo tóc em - Ân cố bật dậy, nhưng tóc cô cứ dính chặt xuống nền nhà.

- Em yên đi! Tóc em bị kẹt vào đồng hồ của anh rồi, phải để anh ngồi dậy đã.
Những chàng trai của gió (Kỳ 3)
Những chàng trai của gió (Kỳ 3)
Ân ngoan cố, vì quá xấu hổ nên cô thà đau chứ không chịu được cái tư thế dễ gây hiểu lầm như vậy nên cô cố gắng giật mạnh đầu mình. Tay Việt bật lên theo rồi chiếc đồng hồ va vào đầu Ân, cô đau quá nằm bật ngửa ra... trên tay Việt.

- Em bình tĩnh xem nào, có ai làm gì em đâu mà loạn hết cả lên. Đã bảo để anh ngồi dậy đã.

Tay trái của Việt vẫn để nguyên dưới nền nhà cùng Ân, nằm nghiêng về bên trái rồi dùng tay phải đặt qua bên cạnh người Ân để lấy đà ngồi dậy. Ân bỗng đông cứng, mắt mở to, bất động vì hiện tại anh và cô đang gần nhau đến mức cô đã cảm nhận được cả hơi thở ấm nóng của anh. Giây phút Việt vô tình nhìn vào ánh mắt của Ân, anh cũng cảm thấy không còn thở đều được nữa. Vội vàng thả tay phải, Việt lại nằm ngửa ra như ban đầu, đầu óc rối bời.

Cả hai nằm bất động nghe tiếng trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực mình đến hơn 1 phút thì Ân thì thào.

- Anh làm ơn tháo đồng hồ ra khỏi tay anh!

- À ừ, đúng rồi!

Việt nhanh chóng bấm chốt rồi tháo luôn đồng hồ ra khỏi tay mình. Anh bật dậy nhanh như cắt rồi đỡ Ân ngồi dậy.

- Thế mà anh không nghĩ ra. - Việt vừa cẩn thận gỡ tóc ra khỏi chiếc đồng hồ, vừa cười ngô nghê như kẻ ngốc. Còn Ân thì im lặng cho đến khi rời khỏi phòng làm việc của Việt, nhưng mặt và hai tai đỏ bừng. Mọi chuyện xảy ra thật ngớ ngẩn - Trong đầu Ân vẫn cứ lởn vởn nụ cười của Việt. Đến giờ phút này, cô vẫn chưa hiểu vì sao mình rơi nước mắt khi nhìn thấy anh cười.
...

- Được nghỉ tết rồi, chị không về quê sao?

- Chị cũng chưa biết. Cảm giác không có ai đợi mình trở về làm chị không muốn về quê. Bố mẹ chị cũng đã đi theo chị, họ đang ở đây - Ân gượng cười, đặt tay lên ngực trái của mình. - Nhưng có lẽ cũng phải về, đã một năm rồi chị chưa ra thăm mộ bố mẹ.

- Thời gian qua chị làm sao mà vượt qua được tất cả vậy? Nếu là em, có lẽ... - Vũ khẽ thở dài.

- Nếu em gặp chuyện như chị thì cũng sẽ giống chị thôi. Dù sao cũng phải tiếp tục sống mà em. Ai cũng phải tự lập, chị chỉ là sớm hơn những người khác một chút thôi.

Nâng tách cafe sữa nóng lên, Ân hít thật sâu hương cafe quyện với sữa làm đầu óc tỉnh táo hẳn. Qua làn khói mỏng, cô theo dõi Vũ đang làm việc. Blue vẫn đông như mọi ngày, hơn nữa đã là cuối năm nên rất thích hợp để thưởng thức cafe nóng tại một không gian giữa ngã tư đường. Bên ngoài xe cộ không còn nhiều nữa, nhiều người đã lên xe về quê nghỉ tết.

Đôi khi Ân cảm thấy có những thứ thuộc về rất nhiều người, nhưng thực ra lại không thuộc về ai cả. Sài Gòn là một ví dụ. Rất nhiều người đã rời xa quê hương để đến với Sài Gòn, sống và thích nghi một cách nhanh chóng, hoà hợp. Sài Gòn không khó ưa như nhiều người vẫn nghĩ, bởi nó chẳng từ chối hạng người nào, chỉ cần muốn là nó có thể thuộc về bất cứ ai. 

Nhưng rồi dù có thân quen đến đâu thì con người ta cũng không thể ôm lấy Sài Gòn mà quên mất nơi họ từng sinh ra, lớn lên. Vậy đấy, Sài Gòn không là của riêng ai. Chính Ân cũng vậy, không thuộc về Sài Gòn, nhưng cô sợ cảm giác trở về căn nhà lạnh lẽo, cô đơn. Sợ bắt gặp những ánh mắt ghẻ lạnh của họ Nội, bởi mẹ cô từ nhỏ đã không có gia đình. May mắn cũng chính là sự khổ đau khi trở thành vợ của bố cô, sinh ra cô. Ngày bố cô gặp tai nạn, mọi tội lỗi đều được đổ hết cho mẹ cô. Cho đến giờ cô vẫn không thể quên cái đêm bà nội đẩy ngã mẹ cô rồi đuổi mẹ con cô ra khỏi nhà, không nhận dâu, cũng không cần cháu. Quá khứ đau buồn như thế, có ai đủ can đảm để quên, để lại trở về nơi xưa cũ.

- Chị sẽ đón giao thừa ở Sài Gòn. Ngày kia chị về quê, thăm mộ ba mẹ xong, chị lại vào đây.

- Chị không thăm họ hàng sao?

- Họ hàng à? Chị cũng không biết chị có ai là họ hàng, có lẽ họ cũng không nhớ ra sự tồn tại của chị.
Chợt mắt cô nhòa đi, Ân vội cầm tách cafe lên nhấp một ngụm. Nhưng tách cafe nguội không có khói nên không thể giúp cô che đi hai hàng nước mắt đã lăn dài trên má. Vũ bối rối, chưa biết nên làm gì thì một tách cafe nóng đã được đặt xuống bàn.

- Cafe nguội khiến em buồn đến thế sao? Anh thay cho em cafe nóng nè.


Ân mỉm cười, cô tự cảm thấy mình thật vô duyên, đã bao nhiêu lần trước mặt Văn, cô để anh bắt gặp những điều không hay. Nhưng anh thì vẫn điềm đạm, quan tâm đến cô, cho cô cảm nhận được những điều mà từ lâu cô đã lãng quên.
...

- Em quen cô ấy nhé!

- Em nói gì cơ? Quen ai? - Việt mơ hồ hiểu ý mà Văn nói.

- Ân, em có tình cảm với cô ấy. Nếu em quen, anh sẽ không sao chứ?

Việt im lặng, anh không biết nên trả lời Văn thế nào, vì làm sao mà anh có thể không sao được, sẽ khó chịu biết bao nếu điều Văn nói thật sự xảy ra. Nhưng anh cũng không thể ích kỷ mà phản đối.

- Em có chắc chắn vào tình cảm của mình không? Còn Ân? Cô ấy thì sao?

- Nếu em không nhầm thì có lẽ Ân cũng đã có tình cảm với em. Em đã suy nghĩ rất nhiều và giờ thì em tin mình không phải đang thương hại hay ngộ nhận tình cảm đối với người con gái ấy.

- Ừm... Vậy em cứ làm những gì em muốn. Anh sẽ không sao.

Nói ra câu ấy, Việt cảm giác như mình đang giả vờ cao thượng. Nhưng biết làm sao được, bởi cho đến giờ anh vẫn chưa thoát khỏi quá khứ, vẫn không thể biết chính xác trái tim mình muốn gì. Trong một thời gian dài, công việc giúp anh thôi nghĩ đến những mất mát, tạm quên quá khứ đầy tổn thương. Nhưng tạm quên có nghĩa là sẽ nhớ lại. Con sóng trong lòng anh tưởng như đã lặng nay lại bị khuấy lên khiến anh sợ hãi. Những quá khứ không đẹp tồn tại đã là điều khiến người khác mệt mỏi. Quá khứ tồn tại tình yêu đẹp nhưng kết thúc không đẹp lại càng cứa vào tim người ta vết thương đau thấu, khiến càng nhớ lại càng đau.

...

- Em có muốn đi thực tế viết bài cuối năm không?

- Sếp nói sao? Sếp cho em đi viết bài? Ở đâu? Bao giờ đi? Đi cùng ai?
Ân chống tay xuống bàn, lao người về phía Việt hỏi dồn dập làm Việt choáng váng, phải vài giây sau anh mới chớp mắt rồi hắng giọng, nói giọng trầm ấm nhưng có chút ngại ngùng.

- Em làm như hỏi cung phạm nhân vậy. Đi Vũng Tàu, ngày mai đi, đi cùng... cùng anh.

- Hả? Cùng anh? - Ân tròn xoe mắt, miệng há hốc - Tại sao?

- Vì cậu Quang xin về quê sớm, đáng lẽ cậu ấy đi cùng anh, nhưng giờ thành ra như vậy. Hơn nữa em lại mới từ quê vào, anh nghe nói em ăn Tết ở đây nên ưu tiên cho em đi cùng. Nhưng nếu em không thích thì thôi, anh đi một mình cũng được.

- Ấy ấy, em có nói không thích đâu, nhưng... - Ân chuyển sang nét mặt lo lắng.

- Yên tâm, đi trong ngày thôi, em đừng nghĩ lung tung.

- Em nghĩ lung tung gì đâu, có mà anh đang nghĩ linh tinh thì có. Vậy sáng mai mình đi bằng xe gì sếp?

- Cứ chuẩn bị đồ, nhớ đem theo giấy bút, 5h anh sẽ chạy xe qua đón em.

- Ôi trời, lần đầu tiên thấy sếp chu đáo thế này. Em sẽ chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết, sếp nhớ mặc áo ấm, ở Vũng Tàu chắc lạnh.

- Em lo cho em trước đi.

- Vâng, em về đây!

Ân quay người đi ra khỏi phòng làm việc của Việt, mặt vẫn giữ nguyên sự sung sướng, vui vẻ. Cánh cửa đóng lại, Việt chìm vào không gian tồn tại những thứ cảm xúc khó hiểu. Từ sau khi nói chuyện với Văn, anh cứ muốn níu kéo và giữ Ân có mặt bên cạnh mình càng nhiều thời gian càng tốt. Dù không muốn chấp nhận, nhưng hình như điều anh sợ hãi chính là việc Văn sẽ tỏ tình với Ân. Anh cười nhạt, Việt cười bản thân mình đã trở nên khó ưa từ khi nào anh cũng không biết.

...

Ân rời tòa soạn, đi bộ trên đường để tìm chút cảm giác bình yên những ngày cuối năm. Bước chân cô cứ thế trải dài trên những con đường quen, rồi như theo lối cũ, cô đã thấy mình đứng bên đường, phía trước Blue. Qua lớp cửa kính, một chàng trai bên ly cafe đen, cầm điện thoại bấm số gọi. Điện thoại Ân rung lên, cô nghe máy.

“Em đang ở đâu vậy? Tối mai có rảnh không? Dành chút thời gian đi ăn tối cùng anh.”

“Tối mai?” Ân im lặng vài giây, suy nghĩ về lịch trình ngày mai của mình “Được ạ, tối mai em rảnh. Nhưng có chuyện gì quan trọng không anh? Nói bây giờ không được sao?”

“Bây giờ em đâu có ở đây. Tối mai nhé!”

“Nếu giờ em có ở đó thì sao? Anh nói luôn được không?”

Văn im lặng, anh không nhìn thấy Ân đang đứng bên kia đường, vì trời đã tối dần. Một lúc sau, anh trả lời:

“Chuyện mà anh muốn nói với em vẫn là nên để đến tối mai sẽ tốt hơn. Giờ anh chưa chuẩn bị tâm lý nên hẹn em ngày mai. Được không?”

“Dĩ nhiên là được. Anh làm em hồi hộp quá.”

“Em đừng lo lắng, chuyện này không nguy hiểm hay chết người đâu. Hẹn em ngày mai nhé, em cúp máy đi.”

“Vâng, em cúp máy đây.”

Ân đợi thêm vài giây nữa rồi mới kết thúc, cô đứng nhìn sang Blue, mỉm cười. Một chàng trai tuyệt vời là luôn lắng nghe bạn nói và luôn để bạn kết thúc câu chuyện trước. Văn đã làm điều ấy và dù thế nào thì anh luôn để Ân kết thúc câu chuyện của hai người, kể cả trong điện thoại. Chàng trai như Văn quá sức tưởng tượng của Ân, vì vậy cô không dám nghĩ, không dám mơ sẽ có gì đặc biệt với người ấy, chỉ có thể là bạn - như vậy đối với cô đã là niềm vui, sự may mắn và hạnh phúc.

Đường phố Sài Gòn về đêm thật đẹp, nó khiến Ân cứ mơ mãi giấc mơ xa vời. Bước lên xe bus, nhìn qua cửa kính, đường phố cứ đi ngược với cô rồi dừng lại, sau đó tiếp tục đi. Phải bao lần đi rồi dừng như vậy mới về đến nhà. Cô chợt thấy sao giống việc đi tìm hạnh phúc, đi đến từng trạm, nhưng phải là hạnh phúc thật sự thì con người ta mới bước xuống và ở nơi người ta cho đó là hạnh phúc, là bình yên. Cô gái bé nhỏ là Ân cũng đang đi tìm hạnh phúc của mình, không phải trên từng chuyến xe bus mà qua từng ngày cô trải nghiệm, từng ngã rẽ cô lựa chọn và đi qua.
...
Nghe tiếng chuông điện thoại, Ân chạy như bay ra cổng phòng trọ.
- Em đây! Đúng giờ nhé!

- Sao anh gọi mà không bắt máy? Cứ tưởng em ngủ quên.

- Ra đến nơi rồi thì bắt máy làm gì, anh giàu quá rồi đấy. Em tiết kiệm tiền điện thoại cho anh mà anh còn nghi ngờ em ngủ quên. Em là người vô cùng có trách nhiệm và nguyên tắc sống khá tốt.

- Thôi được rồi, đứng đó lí sự nữa. Lên xe không anh cho ở nhà luôn giờ.

- Tuân lệnh sếp!

Ân đưa tay chào rồi leo lên xe. Vẻ háo hức không thể giấu giếm.

- Em đưa ba lô bỏ ra đằng trước, ngồi thế không thoải mái đâu, nhỡ ngủ quên lại té.

Chiếc balo to tướng được Ân đeo ra trước, nằm ở giữa cả hai. Mặc kệ Việt nói thế nào, Ân vẫn cố chấp bảo không sao, ngồi thế cũng được. Cuối cùng Việt phải chịu thua Ân, lái xe đi vì sợ trễ giờ.

Buổi sáng không khí còn lạnh, vì balo to đùng nằm giữa nên hai người ngồi đều không thoải mái.

- Em mang theo cái gì mà nhiều thế? Em đâu có phải mang máy ảnh theo.

- Cũng không có gì quan trọng, nhưng những thứ ấy đều cần thiết nên em buộc phải mang theo.

- Gì thế?

- Không nói cho sếp biết!

- Em thật là... Nhưng sao em cứ gọi lúc sếp, lúc anh loạn xạ lên thế? Phải thống nhất một thứ thôi chứ.

- Thế anh thích em gọi là gì?

- Thật ra em muốn gọi là gì thì đó là quyền của em. Nhưng em nên cố gắng để tâm ý của mình thống nhất nếu muốn theo nghề báo. Em hiểu không?

Đáp lại câu hỏi của Việt chỉ có tiếng gió vút bên tai. Anh đi chậm lại vì cảm thấy xe hơi nặng phía sau. Lúc này thì anh biết Ân đang ngủ gật, Việt dừng hẳn xe làm Ân bật ngửa ra sau, nhưng cánh tay cô được Việt giữ lại nên cô an toàn.

- Em thật ngang bướng, em làm ơn đeo cái balo ra sau hoặc để trước anh, anh không muốn đến nơi thì chỉ còn mỗi mình anh, nghe lời anh đi, anh không có ý đồ gì xấu xa với em đâu.
Mặt Ân vẫn xanh lét vì sợ vụ ngã ngửa ra sau, tim đập nhanh, chân tay run lẩy bẩy, cô gật đầu rồi tháo balo đeo ra phía sau. Chính cô cũng cảm thấy ngồi như bây giờ thoải mái gấp trăm ngàn lần so với trước, ấm hơn, rộng hơn và cả an toàn hơn.

Ân đặt hai bàn tay lên lưng Việt, cảm giác ấm áp vô cùng. Giá như có thể dựa vào tấm lưng ấy - Nghĩ rồi, cô lại mơ màng ngủ gục, phút chốc mặc kệ những rào cản cảm xúc, cô áp má vào lưng Việt nhẹ nhàng, tự nhiên. Cô không hề hay biết trái tim của người ngồi trước đang đập nhanh hơn một nhịp, cũng trong phút chốc, trong đầu anh tràn ngập hình ảnh của Ân - cô gái đang ngồi sau lưng anh chứ không phải người anh đã từng yêu.

(Còn nữa…)

Những chàng trai của gió (Kỳ 3) / Lukhachdem Blog
Theo: Kenh14.vn - Trí Trức Trẻ

Posted By Unknown09:05:00

Ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não?

Ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não?. Chúng ta không có niềm tin vào cuộc sống, chúng ta sợ phải sống cho tương lai không biết điểm dừng, chúng ta cứ mãi ôm ấp đau thương và ngày qua ngày tìm cách vỗ về cho chúng.

Ở đâu có chỗ cho ủ ê, rầu rĩ suốt ngày? Ở đâu có chỗ mà chùng chình không chịu đứng dậy sau khi vấp ngã? Ở đâu có chỗ cho buồn thương triền miên không dứt? Ở đâu có chỗ cho chấp niệm không buông?

Đời về cơ bản là buồn, nhưng còn sau đó đã chết được đâu? Chúng ta luôn phải sống trong những tháng ngày mở mắt dậy là buồn, gặp chuyện gì đó buồn, hoặc nhiều khi là ngẫm chuyện của người khác để rồi thấy buồn. Chúng ta không có niềm tin vào cuộc sống, chúng ta sợ phải sống cho tương lai không biết điểm dừng, chúng ta cứ mãi ôm ấp đau thương và ngày qua ngày tìm cách vỗ về cho chúng.
Ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não?
Ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não?
Nhưng mà này, chẳng lẽ cứ phải dùng tâm trạng đau thương để sống? Cuộc đời nếu so với vũ trụ thì ngắn ngủi, nhưng so với một con người, rất dài. Chúng ta không thể mãi yếu đuối, không thể mãi để bản thân lún sâu vào đau buồn hay cô đơn, thất vọng. Chúng ta đã đến lúc phải đứng lên thay đổi đi thôi.

Hãy vứt bỏ cái phần yếu đuối đi, phải biết cứng cỏi hơn và mạnh mẽ lên, phải biết vượt lên để chế ngực tất cả những phần cô độc hay trống vắng, để rồi dùng thái độ tích cực và lạc quan đối diện với cuộc sống này.

Dọn hết mớ tâm trạng không vui đi, chúng ta còn nhiều điều để làm hơn là cứ mãi sống trong một cái vỏ, sống chết không chịu bước ra. Chúng ta còn phải chịu trách nhiệm với cuộc đời mình và những người xung quanh khác, chúng ta phải sống sao cho không phí phạm, phải sống để rồi khi đi hết cuộc đời, có thể nhìn lại những gì đã làm được mà mỉm cười mãn nguyện.
Ừ, cuộc đời lúc nào chả đáng buồn như thế thôi. Nhưng tại sao cứ phải buồn đau mãi?
?Những người trưởng thành, luôn cần phải biết chế ngự và điều khiển mọi thứ cảm xúc, kể cả nỗi buồn đau. Để rồi phải biết lấn át chúng đi mới có thể tiếp tục sống vui vẻ, để rồi có thể bắt tay vào thử làm những điều mới mẻ, thay vì cứ chôn chân một chỗ chỡ cho đến khi cảm xúc trở lại bình thường.

Chính vì chúng ta là con người, nên chúng ta phải mạnh mẽ. Chính vì chúng ta còn lý trí nên chúng ta không thể chết chỉ vì buồn. Những chuyện kinh khủng nhất có thể xảy đến bất cứ lúc nào, ở thời điểm ấy, chúng ta bắt buộc phải tiếp nhận, và tiếp nhận rồi, hãy dùng cái đầu tỉnh táo để vượt qua.

Này, ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não? Thay vì than trách mọi thứ, hãy thử tự mình vượt qua hết xem sao? Cái gì nên đặt xuống, cái gì nên quên đi, cái gì nên tạm chấm dứt và cất lại quá khứ để còn chỗ mà bước tiếp, hãy cứ phải tự quyết định mà thôi.

Ở đâu có chỗ cho đau thương, sầu não? / Lukhachdem Blog

Posted By Unknown08:57:00

Yêu thương không phân biệt một ai

Blog Tháng 5 - Yêu thương không phân biệt một ai“Véo!”


Chiếc xe máy phóng vèo trong con hẻm nhỏ, bất chấp tiếng la oai oái của các cô bán hàng rong đang lục đục kéo hàng ra đường buổi sớm.

“Cha mày, thằng quỷ sứ! Định chạy cho kịp giờ liệm hả mày?” – Nhỏ Vy chống nạnh, hất cái nón trên đầu ra sau lưng, lớn tiếng mắng xối xả vào chiếc Dream mới chạy qua đây thôi mà bây giờ chỉ còn lại làn khói!

“Quỷ gì đâu không hà, mới sáng sớm đã bị ám quẻ rồi, không biết cả ngày nay có mần ăn được gì hông biết!” – Nhỏ làu bàu trong miệng, đoạn cúi người xuống xốc lại gánh hàng hột vịt lộn còn nóng hổi bên trong.
“Thôi đi cô hai ơi, chuyện này xảy ra như cơm bữa, chẳng ai dám lớn tiếng mắng mỏ bọn nó. Bọn tui già rồi, nói cho mà bọn nó phá hàng thì khổ cả đám! Chuyện này tốt nhất sau này cô bớt quản lại đi!” – Chị Tư bán vé số vừa đếm tiền, vừa quay sang nhắc nhở nhỏ.
Yêu thương không phân biệt một ai

“Nói gì thì nói chứ còn có luật pháp mà chị, làm gì bọn nó dám càn rỡ như thế chứ?” – Nhỏ Vy không tin, kéo khẩu trang lên che kín gần nửa khuôn mặt, khom lưng gánh gánh hàng lên vai.

“Xùy, luật với chả pháp! Ở cái hẻm này mà nói, bọn nó chính là “Luật”. Chưa nghe qua câu, “Phép vua còn thua lệ làng” bao giờ à?” – Chú Tài xe ôm vừa nhồm nhoàm nhai ổ bánh mỳ trong tay, vừa đưa mắt liếc nhỏ, bụng thầm bảo dạ, “Đúng là lính mới, chả biết trời cao đất dày là cái quái gì!”

“Ồ, ghê thế cơ ạ?” – nghe ra mùi nguy hiểm trong giọng chú Tài xe ôm, nhỏ cũng không dám trả treo gì nữa.
Chú Tài xe ôm không thèm trả lời, chỉ hừ lạnh một tiếng đầy cảnh cáo.
“Cháu đi trước đây ạ, hơ hơ, nắng quá đi mất!” – nhỏ Vy thức thời nuốt mấy chữ sau cùng lại.
Tự nhiên bỗng ngộ ra một chân lý: Tốt nhất là ngậm miệng chặt lại, an toàn là trên hết cái đã!
***
“Ê, thằng nhỏ! Tránh sang một bên đứng đi, chỗ này chị mày đang bán!”

Giọng nói lanh lảnh mang theo ba mùi dấm chua, bảy mùi thuốc súng vang lên. Nghĩa sẹo cau mày, đẩy mũ lưỡi trai nhìn lên.

Á à, hóa ra là nhỏ bán hột vịt lộn kiêm luôn đậu phộng rang trong hẻm! Nhỏ này hình như người mới, trôi dạt về đây tầm tháng nay đổ lại chớ mấy. Vậy mà dám hống hách lớn giọng đuổi người kia đấy? Gã vừa bực bội, lại vừa có chút hiếu kỳ.

“Này, lớn hơn người ta bao nhiêu mà bày đặt gọi thằng nhỏ này, thằng nhỏ kia vậy hả?” – Trông nhỏ này thì chắc mẫm tầm mười tám, mười chín là hết cỡ rồi. Ngon, đâu đến lượt mà lên giọng “chị hai” với anh?
“Xê ra, xê ra!” – Vừa nói, hai tay nhỏ vừa dang ra, đẩy đẩy chiếc Dream đang nghẹo đầu sang một bên của gã – “Nhìn mặt là biết chú em non choẹt rồi, không kêu thằng nhỏ chả nhẽ lại gọi là anh? Mơ đi cưng!”

“Mèn đét ơi, cái mỗm chu chu lên kìa! Trông cứ như sắp cắn người đến nơi ấy nhở?” – Nhìn cái môi dưới đang cong cong lên của nhỏ, cộng thêm sắc hồng của cái nắng gắt buổi trưa hắt lên một bên sườn mặt. Gã bỗng thấy con nhỏ đanh đá này cũng có nét dễ thương!

“Vô duyên! Ừ, mà nếu mày còn không tránh thì chị đây cũng không ngại cắn người đâu, nhá!” – Vừa nói, nhỏ vừa xắn tay áo như mấy con gà chọi sắp sửa lao vào chiến đấu ấy.

“Này, nhắc lại nhé, cấm có gọi anh đây là nhóc, cũng cấm được lên cái giọng kẻ cả thế kia, nhé! Con bé này bao tuổi mà hống hách dữ vậy chị Bông?” – Gã liếc nhỏ một cái thiệt dài, rồi quay sang chị Bông đang bán hàng trái cây bên cạnh hỏi.

“Ha ha, con bé này nhìn thế chứ cũng lớn tuổi rồi, chú mày hỏi nó luôn đi chứ hỏi chị mần gì?” – Chị Bông đá mắt, mỉm cười sung sướng, một tay cầm nón quạt lấy quạt để.

“Này bé yêu, năm nay bao tuổi rồi? Nói đi rồi anh nhường chỗ cho mà bán chiều!” – Gã ngả ngớn vươn tay, định tóm lấy cái khẩu trang con nhỏ vừa kéo lên che kín mít nửa khuôn mặt nhỏ nhắn kia.

“Này nhóc, chị có võ đấy nhé, kara đệ tam đẳng nhá, không đùa đâu! Đừng có mà giở trò thả dê non dê già ở đây!” – Con nhỏ trợn mắt, chống nạnh sừng cồ lên. Hẳn là đã bị hành động vừa nãy của gã chọc giận rồi.
“Gớm, giọng chua thấy ớn luôn!” – Gã xùy một tiếng, bĩu môi gạt chân chống xe, nhích ra phía sau một khoảng chừa “mặt tiền” cho nhỏ ngồi. Vài gã xe ôm đứng gần đấy huýt sáo, buông vài câu bông đùa.
“Chu choa, hôm nay mày ga-lăng ghê nha Nghĩa sẹo!”

“Gớm, chiều nay chắc có bão ghé qua rồi, thằng Nghĩa hôm nay anh hùng cứu mỹ nhân, chấp nhận nhường bóng mát mà phơi lưng chịu nắng! Ha ha ha!”

Đậy tờ báo lên mặt, miệng khẽ huýt một bản nhạc quen thuộc. Gã nhắm mắt thả lỏng cơ thể, gác chân lên cần cổ xe, đánh một giấc. Bất giác hình dung ra được cái mỗm đang chu chu ra của nhỏ lúc nãy, tự nhiên phát hiện hôm nay mình dễ tính chi lạ!
oOo
“Ê, Nghĩa sẹo, tối nay nghỉ một bữa đi hẻm số 8 lấy tiền cho đại ca!”- thằng Tám Hùng phì phèo với điếu thuốc trên tay, hất đầu thông báo cho gã.

“Ok, như giờ cũ?” – Nghĩa sẹo phanh xe lại, xoay đầu nhìn bốn gã trai mình xăm mấy chữ hận đời, hận tình, hận luôn cả mình ấy đang đứng tán gái trên vỉa hè.

“Ừ! Giờ cũ! Nhớ đúng hẹn nghen mày, đầu quán bà Năm số đề!” – Tám Hùng ném điếu thuốc trên tay xuống đất, dùng chân dí dí vài cái.

“Ế, người đẹp…” – một gã mặt rỗ huýt sáo mấy tiếng, bước xuống lề đường.
Tám Hùng quét mắt nhìn sang, thản nhiên không nói một lời.

“Mấy thằng này, muốn gì hả?” – nhỏ Vy vùng khỏi tay của gã nọ, nắm chặt gánh hàng trên vai, đứng nép vào lề đường. Vốn dĩ định im lặng bước qua luôn, coi như không nghe không thấy mấy lời chọc ghẹo vô bổ kia. Tiếc là cái gã trên lề đường này lại quá lỳ lợm, không động tay động chân với nhỏ thì chắc ăn không ngon, ngủ không yên ấy!

“Xời ơi, người đẹp mà khó tánh gì đâu à, cho anh nhìn mặt cái coi!” – thêm một gã trai càn rỡ bước đến, buông lời trêu ghẹo, tay không nén được vươn tới, sờ mó gánh vịt lộn.

“Ố ố la la, là trứng vịt lộn nha. Tuyệt cú mèo! Hô hố!”

Nhỏ Vy bặm môi im lặng, mắt trợn trừng lên như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
“Bốp!”
“Mẹ kiếp! Tụi mày điên rồi à? Giữa phố mà dám động tay động chân với con gái người ta! Muốn lên phường uống trà xơi nước hả?”

Tám Hùng quát ba thằng đàn em, mắt lăm lăm nhìn về phía Nghĩa sẹo nãy giờ vẫn còn chưa nổ xe rời đi.
“Anh, bọn em chỉ muốn đùa chút thôi mà, sao hôm nay anh lại…”

“Mày ngu vừa thôi!” – Tám Hùng giơ nắm đấm lên, dí dí vào mặt gã vừa nói xong, hất đầu ra hiệu phía sau.
Gã đàn em hiểu ý, quay đầu ra sau. Quả nhiên, phía sau có hai anh cảnh sát mặc áo xanh đang đi tuần trên đường, chỉ còn cách mấy bước thôi là đến gần tụi nó.

Nghĩa sẹo cũng quay đầu nhìn ra phía sau, không nói một lời, rồ ga phóng đi.

Nhỏ Vy thấy bốn gã trai không còn dây dưa với mình nữa, thức thời không nói nhiều, nắm chặt gánh hàng, vừa đi vừa chạy thoát thân. Lòng thầm cảm tạ cái gã mặt sẹo vừa rồi và cả hai chú công an đẹp trai phía sau, mặc dù nhỏ không có lòng dạ nào mà ngắm nghía và không quên nguyền rủa tổ tông tám đời của bốn gã côn đồ kia.

***

Nhỏ Vy nằm nay hai mươi tuổi, quê ở miền Tây, lên Sài Gòn bán hột vịt lộn thông qua bà dì bên cậu dắt mối. Bà dì họ mấy chục đời bắn tên không tới ấy vốn dĩ định làm mai cho nhỏ một ông chồng Hàn Quốc, ngờ đâu khi giấy tờ còn chưa làm xong xuôi thì gã đàn ông ấy phát bệnh, lăn đùng ra chết ở bển. Bà dì họ sợ quá, sợ nhỏ có tướng sát chồng, bèn thôi. Nhỏ Vy lên thành phố được một tuần thì bà dì họ biến mất, chỉ để lại mảnh giấy bảo tới khu nhà trọ của dân tứ xứ, tìm một dì tên Hồng, xin cho cái nghề trụ lại Sài Gòn, còn không thì tự kiếm tiền mà khăn gói về quê. Từ đó tới nay đã được tháng rưỡi hơn, nhỏ Vy cũng ngộ ra được một điều, có khi ở lại Sài Gòn lất phất làm ăn mà dễ kiếm tiền hơn là ở quê bắt ốc. Hơn nữa, nhỏ còn hai đứa em ở quê còn chưa học xong cấp hai. Thế là quyết định “hy sinh đời chị, củng cố đời em”. Cũng có lúc suy nghĩ, buôn bán này lâu dài rồi có vốn, có khi dành dụm được một khoản kha khá mà gửi về quê phụ giúp gia đình.

Nhìn đám mây mù che khuất đi chút ánh sáng của mảnh trăng giữa tháng, nhỏ Vy vươn tay kéo chiếc chuông gió treo trước cửa sổ, tạo ra âm thanh leng keng quen thuộc đến não nề. Thầm nghĩ, đến bao giờ nhỏ mới được thưởng thức hết vẻ đẹp của ánh trăng ấy, một cách trọn vẹn đây?

Gió loạt xoạt trước hiên, thổi tung đám giấy tờ ngổn ngang trên bàn, đồng thời cũng làm rối tung mái tóc dài của nhỏ. Nhỏ Vy vươn tay ra toan kéo tấm rèm che trước cửa lại. Bỗng “soạt” một tiếng, tiếp sau đó là hai tiếng “rầm, rầm” vang lên. Nhỏ giật nảy người, linh tính cho biết, trong hẻm này lại sắp sửa có cảnh đánh nhau. Vội vã xô ghế đứng dậy khóa cửa lại, nhỏ vừa run vừa tò mò, chốc chốc lại kéo rèm cửa, dòm qua lỗ thông gió.

Khoảng 10 giờ hơn, cả con hẻm nhỏ xôn xao hẳn lên. Tiếng chó sủa đinh tai nhức óc, tiếng chửi thề xối xả, tiếng gậy, dao, mã tấu mài sát dưới lòng đường, tiếng xe mấy rồ ga, tiếng bước chân chạy xầm xập…

Nhỏ Vy nằm trên giường, kéo chăn che kín tai, đầu óc căng như dây đàn. Đêm mùa hè nóng nực, vậy mà bây giờ nhỏ chỉ thấy lạnh run, có trùm chăn kín đầu cũng không sao yên ấm nổi. Trong nỗi sợ hãi thom thóp ấy, mãi cho tới gần hai giờ sáng mới thiêm thiếp ngủ đi.

Nhưng chỉ được một lúc sau, trong đêm vắng, tiếng ho khụ khụ vẳng đến, tiếp theo đó là tiếng rên rỉ lúc gần lúc xa. Nhỏ Vy giật nảy người dậy, cố gắng vểnh tai lên để xác định cho kỹ là mình có nghe nhầm hay không. Chân lò dò mang đôi dép lê vào, nhỏ cầm lấy cây đèn pin để trên đầu giường, mon men bước đến bên cánh cửa, áp tai vào một lần nữa.

“Mở cửa ra ngay đi, nếu không ngày mai cô đừng mong sống nổi với tui!” – trong đêm tối vang lên tiếng gầm gừ đầy đe dọa của đàn ông.

Nhỏ Vy hoàn toàn bị dọa đến mức nhảy dựng lên, tim lộn ngược lên đầu, hai chân thì run lẩy bẩy như người bị trúng gió. Nhưng tuyệt nhiên nín lặng, chỉ ôm ngực thật chặt, một lần nữa ghé mắt nhìn qua cái lỗ nhỏ xíu trên cửa.

Chết cha! Là gã!

“Tui biết cô dậy rồi, mau mở cửa ra đi. Hừ! Mẹ kiếp, bên ngoài lạnh thấy bà nó lun!” – Gã văng lên một tràng tục tiểu, đồng thời đập uỳnh uỳnh vào cửa – “Không mở thì ngày mai cô chết chắc!”

Hình như biết nhỏ Vy cũng thuộc dạng gan lỳ, ngang như ghẹ, gã hầm hè tiếp mấy tiếng nữa mới chịu thôi.
Quả nhiên, nhỏ Vy giật nảy người, âm thầm nuốt nước bọt, không dám làm trái lệnh “ngài giang hồ” một câu.
---
“Phòng gì như cái bãi đổ nát vậy?” – Nghĩa sẹo nhìn ngó xung quanh gian phòng, rồi phán thêm một câu – “…hình như cô chưa bao giờ dọn dẹp nó thì phải?”
Mí mắt nhỏ Vy giật giật, tay cũng không nhịn được mà chà thêm mấy cái.
“Ê, ê… Gì mà chà mạnh vậy hả? Cô là con gì đấy hả?”
“Tui là con gì bộ anh nhìn mà không biết hả?” – nhỏ Vy hai mắt long lên sòng sọc, hận một nỗi không thể bóp cho cánh tay của gã thêm đổ máu ra càng nhiều càng tốt.
“Ồ, ghê chưa? Hôm bữa còn gọi đây là “thằng nhóc”. Sao? Bây giờ biết sợ rồi sao cô em?” – gã nhướng mày, bật cười đầy vẻ thích thú.

Nhỏ hừ lạnh một tiếng. Đêm khuya vắng vẻ, tự dưng cho một gã giang hồ vào phòng, im lặng là tốt nhất, chứ hung hung hổ hổ cũng chả được ích lợi gì. Không cho vào thì mai chắc cô phải khăn gói mà về quê, có khi còn không toàn mạng mà về nữa ấy chứ!

“Cũng đau đấy chứ nhỉ?” – nhìn chằm chằm vào cánh tay bị chém máu me từa lưa của gã, nhỏ bất giác rùng mình.

“Trâu bò sao không biết đau? Nhảm nhí!” – gã hừ lạnh. Đồ ngu ngốc!
Nhỏ Vy bĩu môi, im bặt.
“Ê, không tò mò à?”
“Gì?”

“Công nhận cô cũng gan thiệt, dám mở cửa cho tui vô kia đấy.” – gã đánh trống lảng, đưa mắt nhìn lên trần nhà. Thiệt ra lúc mới vào không có gì để nói, nên gã cố tình mượn cớ nói đông nói tây, chớ căn phòng này cũng sạch sẽ, không đến nỗi nào.

“Mở cũng chết mà không mở cũng chết!” – nhỏ làu bàu trong miệng – “Xong rồi đấy, đi ngủ đi, tui đi ngủ đây!”

Vứt cho gã cái chăn xuống nền nhà, nhỏ nhảy lên giường của mình, nằm thẳng tuột mà ngủ. Mặc kệ vẻ mặt đang ngẩn tò te của gã. Sợ gã sàm sỡ ư? Đương nhiên là không rồi, ít nhất đêm nay gã cũng không thể làm gì được nhỏ với cái tay đang bị quấn băng kín mít và cái chân cà thọt ấy. Mơ đi cưng!

Nhìn dáng người nhỏ nhắn nằm nghiêng trên giường, gương mặt say ngủ chẳng có chút đề phòng của nhỏ. Trái tim gã có chút gì đó xốn xang lạ kỳ, cảm giác ấy có từ khi bắt gặp gương mặt hồng hào sừng cồ lên của nhỏ hôm ấy. Chẳng nhẽ, đó là yêu sao?

Trong đêm thanh vắng, có chút không khí lành lạnh của đêm đầu hè. Gã thao thức trong gian phòng chật chội của một con nhóc bán hột vịt lộn mới quen chưa đến một tháng. Ngồi dưới đất và tựa lưng vào giường của nhỏ, ngắm trộm vẻ mặt ngủ say đẹp tựa thiên thần. Bồng gã có chút tức cảnh sinh tình.

Tình yêu đôi khi giống như tiếng chó sủa đêm vậy, chỉ có những ai thao thức trông chờ mới được chạm tay vào và nghe thấy âm thanh hạnh phúc ấy. Đối với người ta, thì đó có vẻ kỳ lạ, nhưng với gã, thêm một đêm được nghe thấy tiếng chó sủa, là lại thêm một ngày gã nhìn thấy ánh bình minh…
Đêm hôm ấy, là một đêm yên bình nhất trong đời gã…
oOo
“Ê, cho hai cái hột vịt cái coi Hột Vịt!” – giọng đàn ông sang sảng vang lên.
“Đây. Cầm lấy. Khỏi đưa tiền.” – Nhỏ nói ngắn gọn, nhanh nhẹn lấy bao bỏ vào rồi móc lên xe cho gã.
“Ngoan quá, bé yêu!” – nháy mắt một cái, gã phóng xe vù đi.
“Ê, Hột Vịt, cấm có chạy, gặp người chứ có phải ma đâu? Cho thêm ba hột nữa đi, nóng nha cưng!”
“Biết rồi!”
“Ế, sao lại chạy nữa? Khinh thằng này không tiền hả cưng?” – gã nói rồi nhét tờ tiền màu xanh lét vào gánh vịt lộn, đưa tay chộp lấy hai quả trứng còn nóng hổi, phóng xe vù đi.
Từ sau đêm băng bó thuốc không công và bị ép buộc ấy đến nay, Nghĩa sẹo không dưng trở thành “khách hàng” quen thuộc thường xuyên lui tới ăn hột vịt của nhỏ. Đương nhiên là khách sộp. Vì mỗi lần đưa tiền, gã luôn đưa tiền chẵn và chẳng bao giờ chờ nhỏ thối tiền mà đã phóng xe dông đi mất dạng. Lâu dần, thông lệ ấy trở thành thói quen, mà thói quen thì chẳng thể nào bỏ được, lâu dần bỗng trở thành vô thức.

Cả con hẻm số 7 ấy, không ai là không biết nhỏ Vy bán hột vịt lộn được Nghĩa sẹo bảo kê. Lúc đầu có người không tin, còn lớn tiếng chòng ghẹo, dè bĩu, còn có mấy tay du côn ba xu một hào lâu lâu tạt qua đòi tiền bảo kê ăn nhậu. Cho tới khi tần suất Nghĩa sẹo xuất hiện bên gánh hột vịt của nhỏ Vy ngày một dày hơn, có khi còn giống như chính gã bán hột vịt vậy, thì khi ấy, dân tình mới thôi không còn dè bĩu.
“Này, ước mơ của anh là gì vậy?” – nhỏ mơ màng chống hai bên má, ngồi tĩnh lặng bên gánh hàng cuối chiều, nhìn ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một mảng phía tây bờ sông.

“Ước mơ á? Hì, có ước mơ gì đâu!” – gã cười khì, nốc cạn chai nước trong tay rồi ném xuống dòng sông trước mặt. Từng đợt sóng nước lăn tăn nhẹ nhàng, thoáng chốc chỉ còn lại hình ảnh chai nước nhỏ tí xíu trôi dạt giữa dòng sông. Con người cũng vậy, tứ xứ vô phương, biết đâu là nhà mà về?

“Ai mà chả có ước mơ, chẳng qua nó có thiết thực không mà thôi…” – nhỏ đưa mắt nhìn xa xăm, liếc mắt nhìn gã – “Mà anh vừa mới xả rác vô tổ chức đấy, bảo vệ mà thấy là anh tiêu chắc!” – nhỏ nhướng mày đầy đắc ý, y như thấy người ta bị họa mà mình vui lắm không bằng.

“Anh chả có ước mơ gì, có khi có nhiều quá rồi cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu nữa…” – lời nói của gã bay lãng đãng trong không trung, hòa với làn gió chiều bên sông, nhẹ nhàng mà trôi đi mất.

“Em chỉ muốn hai đứa em ở quê học hành thật tốt, có như thế cuộc đời chúng mới thoát khổ, có như thế, hai đứa nó mới… ừm, không phải như em…” – nhỏ mỉm cười, giọt nước mắt bỗng lăn dài. Nửa năm rồi nhỏ còn chưa về quê thăm nhà.

Gã nhẹ nhàng khoát tay, siết chặt vai nhỏ đầy cảm thông, lòng chùng xuống lắng nghe người bên cạnh đang thổn thức. Thật ra, gã cũng muốn nói cho nhỏ nghe về một ước mơ bình dị mà gã vẫn luôn ấp ủ suốt bao năm qua. Chỉ là, lời đã tới nơi mà cuống họng lại nghẹn đắng. Tương lai, sao mà nghe xa xôi đến thế?

Rất nhiều năm về sau, mỗi khi có dịp di ngang qua bờ sông này, đặc biệt là những chiều ráng đỏ nhuộm cả một vòm sông như thế, trái tim nhỏ lại không khỏi thổn thức nhớ về buổi chiều ngày hôm ấy.

Bánh xe thời gian lăn đều, lăn đều… Tất cả rồi cũng phai nhạt theo thời gian, tất cả rồi cũng theo dòng đời xô bồ mà thay đổi. Tình cảm bất biến, chỉ có con người là vạn biến trong đời này…

Mối quan hệ không có đầu cũng chẳng có cuối giữa nhỏ và gã vẫn cứ kéo dài mãi cho tới khi nhỏ nhận được tin dữ từ dưới quê. Tía nhỏ mất rồi!

Ngày cuối năm, bến xe đông nghịt người. Gã một tay nắm tay nhỏ, một tay đẩy đám dân tứ phương đương chen chúc ở cửa ra vào lên xe. Nhìn gã hình xăm đầy người, mắt lăm le như muốn ăn thịt người khác, gã lơ xe cũng chẳng dám nói gì hơn, nghiêng người nhường bước.

“Về quê thì về, nhưng nhớ… lên lại nghe chưa? Anh chờ em!” – gã chân thành dặn dò, dúi vào tay nhỏ mớ tiền, rồi quay lưng bước khỏi xe, không cho nhỏ kịp nói lời tạm biệt.

Xe chuyển bánh, bóng gã dần khuất sau tấm màn xe khách và dòng người lố nhố trong bến xe chật ních ấy. Từng giọt nước mắt lăn dài, nhỏ khụt khịt mũi, lòng trăm bề lo toan hướng về quê, bỗng thấy lòng mất mát điều gì đấy. Trong phút chốc, hình ảnh gã trong suốt quãng thời gian qua nhập nhoạng đan xen, từng lời nói bông đùa mà quan tâm, từng hành động thô lỗ mà chân chất, từng cái ôm cứng ngắt mà ngượng ngùng… Nhỏ như ngộ ra điều gì đó, điều gì đó rất đỗi quan trọng trong đời.

Đương nhiên, nhỏ sẽ quay lại! Sài Gòn, chờ ta đi!

Bởi đơn giản, nơi phố xá phồn hoa ấy, nơi hẻm nhỏ dơ bẩn đầy dãy những cạm bẫy ấy luôn có một vòng tay sẵn sang đợi nhỏ quay lại…

Vì yêu thương vỗn dĩ không phân biệt một ai cả, người có lòng đương nhiên sẽ tìm được hạnh phúc. Cả quá trình ấy, có người chờ được, có người buông tay; có người ngộ ra sớm, cũng có kẻ cả đời nhầm lẫn mà loay hoay mãi trong bể dâu tình trường. Cả con cá dưới nước còn thề nguyền yêu đương, cớ gì chúng ta là con người mà không dám bất chấp tất cả?

Tương lai vốn dĩ thuộc về tương lai, cớ gì hiện tại cứ phải ngại ngần mà bỏ mất?

Yêu thương không phân biệt một ai / Blog Lukhachdem
Biên Tập: nhungcaunoihay.edu.vn

Posted By Unknown02:26:00

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời Đó là khi:


- Chợt hiểu ra rằng bạn đang được yêu thương.

- "Gọi "Mẹ ơi!" và nghe mẹ nói "Gì đấy con?". Ấy là khi xung quanh ta có mẹ, cha, ông bà, anh em thân thuộc bên cạnh.

- Cười nhiều đến mức thấy... đau cả miệng.
Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời
Cười nhiều đến mức thấy... đau cả miệng. Ảnh: internet

- Nhận được một ánh mắt "đặc biệt".

- Ahhhhh, mình có comment mới trên Facebook, có cả e-mail mới tinh nữa.

- Nghe thấy bài hát mình ưa thích trên TV hoặc trên đài (chứ không phải tự bật CD).

- Chui trong chăn và nghe mưa rơi bên ngoài.

- Bước ra khỏi phòng thi (sau khi làm được bài, tất nhiên).

- Nhận được điện thoại của một người bạn ở xa.

- Tìm được tờ 5.000đ (hay 2.000đ thôi cũng được) trong túi áo khoác mà bạn đã không sờ đến từ năm ngoái.

- Dở cuốn album cũ và ngắm hình ảnh của mình từ hồi bé tí. Mình đã từng bé thế này ư?

- Có ai đó nói rằng bạn rất tuyệt.
Tim đập nhanh hơn khi nhìn thấy một người nhất định nào đó. Ảnh: internet

- Gặp bạn bè.

- Nghe một người nói lại rằng một người khác nói điều gì đó tốt đẹp về bạn.

- Tỉnh dậy sớm và chợt nhớ ra hôm nay là chủ nhật và có thể ngủ thêm một chút.

- Mơ một giấc mơ đẹp.

- Uống sôcôla nóng.

- Tìm được lời bài hát mà bạn thích, để bạn có thể hát theo mà không ngại rằng mình hát sai.

- Tim đập nhanh hơn khi nhìn thấy một người nhất định nào đó.

- Nghe thấy tiếng cười của đứa bạn thân.

- Gặp một người bạn cũ đã lâu không liên lạc và chợt thấy rằng người đó vẫn không thay đổi, vẫn quý mến bạn như trước.

- Nhìn khuôn mặt của một người khi họ mở món quà mà bạn đã chuẩn bị rất công phu.

- Tỉnh dậy mỗi sáng và nghĩ rằng mình sẽ có một ngày tốt đẹp.

Đó là những cảm giác rất bình thường nhưng rất tuyệt vời, bạn hãy tận hưởng để biết mình hạnh phúc.

Những Cảm Giác Bình Thường Nhưng Tuyệt Vời / Lukhachdem Blog
Theo Hoa Học Trò

Posted By Unknown00:09:00

CON GÁI NHƯ MỘT CUỐN SÁCH! ĐỪNG ĐỂ ĐÀN ÔNG LẬT ĐẾN TRANG CUỐI CÙNG

Lukhachdem Blog - Hỡi những cô nàng xinh đẹp tội nghiệp! Tôi nói tội nghiệp bởi cho dù vẻ bề ngoài của cô có mạnh mẽ đến mức nào nhưng trong thâm tâm họ luôn yếu đuối cần sự chở che. 

Đó chính là miếng mồi béo bở để cánh mày râu “lợi dụng”.

“Đàn ông luôn nghĩ các cô gái như một cuốn sách vậy, nếu bìa sách không hợp mắt họ, họ chẳng buồn đọc những gì bên trong đâu”.
CON GÁI NHƯ MỘT CUỐN SÁCH! ĐỪNG ĐỂ ĐÀN ÔNG LẬT ĐẾN TRANG CUỐI CÙNG

Con gái như một cuốn sách vậy!

Một cuốn sách cũng có những điểm tương tự như con gái, bề ngoài của cuốn sách không thể không nói đến. Nó chiếm một phần lớn sự thành công, bán chạy của tác giả cuốn sách đó, một bìa sách được trang trí đẹp mắt, gọn gẽ, không gây rối mắt cho người xem thì đã là một chiến thắng lớn rồi đấy!

Con gái cũng vậy, cuộc sống càng hiện đại, vẻ bề ngoài không thể không nhắc tới. Một cô gái xinh đẹp, quyến rũ, thân hình thon thả thì chả có thằng đàn ông nào mà không nhòm ngó cả, không ngó nghiêng thì cũng ngó dọc. Điều đó cũng dễ hiểu thôi ai mà chẳng yêu cái đẹp, mới gặp ban đầu thường thì người ta chẳng chú ý đến “bên trong” lắm vì mới tiếp xúc chưa có một brem điểm nào để đánh giá được tâm tính cô ấy như thế nào, chỉ sau một thời gian tiếp xúc khi đó không cần tìm hiểu tự tính cách cô ấy sẽ bị bóc dần qua thời gian, tâm tốt thì thái độ với mọi người tốt, tâm không tịnh thì cách ứng xử cô ấy cũng tệ như vậy.

Nếu bìa sách được coi như là vẻ bề ngoài của cô gái thì từng câu chữ, cách sắp xếp bố cục trang bìa...Như là khuôn mặt, đôi chân, 3 vòng của con gái mà thôi. Nếu tiêu đề của cuốn sách đẹp, sắc nét cũng như khuôn mặt của cô gái vậy rất quan trọng để quyết định “sự thành bại”, tác giả là điều mà độc giả hết sức quan tâm nó như đôi mắt của cô gái đôi mắt chứa những điều sâu sắc và bí hiểm nhất mà con người ta có thể nhận ra khi gặp mặt...

Đàn ông cũng như độc giả đọc sách vậy!

Ở nước mình nếu như chục năm trước, sinh viên rất thích đọc sách, điều kiện internet còn rất hạn chế, nên thú đọc sách là điều mà sinh viên rất thích, truyện trinh thám, truyện ngắn, tiểu thuyết, sách nấu ăn... Đủ kiểu, nhưng họ luôn đọc cho mình với một tâm thế thoải mái nhất, tôi còn nhớ lúc đó mấy chị gái tôi rất thích đọc sách, hễ mượn được cuốn nào là về nhảy cẫng lên, thậm chí hôm đó còn chẳng thèm ăn cơm trưa ngồi đọc tù tì quên ăn luôn.

Còn nói về những người trẻ mê đọc sách, họ cũng kĩ càng hơn trong việc chọn sách để đọc, họ chọn lựa từ khâu: Tác giả là ai? Bìa sách có hấp dẫn không? Chữ nhiều hay ít? Ảnh minh hoạ có đẹp không?... Nhưng cũng không ít người chỉ quan tâm đến bề ngoài cuốn sách có bắt mắt hay không, rồi lật qua loa vài trang xem cho vui mà thôi.

Đàn ông cũng như thế! Khi tìm một cô gái để làm người yêu, đầu tiên chắc chắn là vẻ bề ngoài rồi họ xem cô này có xinh không, có sắc sảo hay mặn mà không? số đo 3 vòng ra sao?...Sau đó mới quan tâm đến tính cách bên trong, bởi vậy nói đàn ông “yêu bằng mắt” quả không sai.

Là con gái đừng để đàn ông “lật” đến trang cuối cùng.

Quả thực nếu nói tình yêu là dựa trên tình dục thì “quá đáng”. Nhưng như các bạn thấy đấy, người trẻ bây giờ yêu nhau được mấy ai “một mái nhà tranh 2 trái tim vàng”. Không có đâu! Đừng nằm mơ giữa ban ngày cô gái trẻ ạ!

Đàn ông bây giờ yêu được dăm ba buổi đã muốn lên giường, họ thèm khát dục vọng để thoả mãn cho sự “thiếu thốn” của bản thân, có người đã “đủ” nhưng lại thèm “gió mới.

Bởi thế là con gái, đừng bao giờ để người yêu mình “mò” được đến “trang” cuối cùng, nếu cô gái dại dột chỉ như đồ chơi tình dục thì tôi dám chắc là không sớm hay muộn chàng trai đó sẽ rời xa bạn mà thôi. Cô gái chỉ là chỗ “xả stress” sau những cuộc nhậu vô bờ cùng đám bạn,hay sau những mệt mỏi của công việc...Cho dù bất cứ lí do như thế nào đi chăng nữa hãy tự biết bảo vệ mình cô gái nhé!

Hãy là người con gái thông minh!

Nếu mà tôi nói con gái nên “cố thủ” giữ mình thì có lẽ đa số cánh đàn ông thi nhau “ném đá” tôi, nhưng nếu cô gái thực sự nhận biết được đây sẽ là người đàn ông tốt trong tương lai, một người cha tốt thì có thể suy nghĩ lại. Còn nếu bạn đang là sinh viên, đang là người trẻ mới yêu được dăm ba tháng thì hãy giữ trong đầu mình câu: “ Giữ cho đến đêm tân hôn”.

Con gái khi yêu thường rất nhẹ dạ cả tin, thấy người yêu mình liên tục đòi hỏi, họ e sợ rằng nếu mình từ chối sẽ khiến người yêu giận, xa hơn nữa la chia tay. Cũng vì thế họ vội vàng trao đi cái giá ngàn vàng của đời mình cho người yêu. Không thể nói đúng đắn hay ngu ngốc nhưng làm như vậy nghĩa là bạn đã đánh mất 50% tình yêu của mình, nếu như trước đây khi bạn chưa lên giường với anh ta, anh ấy sẽ chăm sóc, yêu thương bạn nhiều hơn nhưng từ khi “chiếm” được cơ thể, thì rốt cuộc tình yêu này sẽ tan theo mây gió trong một ngày nào đó mà một cô gái xinh đẹp hơn em, trẻ trung hơn em xuất hiện.

Hải Hấp - Mlog.yan.vn

Posted By Unknown00:41:00