Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Xưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Xưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Sự thật về quá trình "luyện linh đan, hút máu" để trường sinh của người xưa

Sự thật về quá trình "luyện linh đan, hút máu" để trường sinh của người xưa - Với sự phát triển của khoa học, liệu có một ngày con người có thể bất tử hay “cải lão hoàn đồng”…

Bất tử hay "cải lão hoàn đồng" là khao khát của rất nhiều thế hệ kể từ khi xã hội loài người hình thành và phát triển. Tuy nhiên, cho tới nay, đó vẫn chỉ là một ước mơ, một nỗi ám ảnh chưa lời giải đáp. 

Hãy cùng ngược dòng lịch sử hành trình tìm kiếm bí kíp “cải lão hoàn đồng” và tìm hiểu xem liệu rằng trong một ngày không xa, con người liệu có thể tìm ra phương pháp kỳ bí này.

Từ linh đan của người Trung Quốc cổ đại

Từ xa xưa, người Trung Hoa cổ đã thể hiện niềm khao khát mãi mãi tươi trẻ thông qua thuật luyện đan của Đạo giáo.
Thời Chiến Quốc (476 - 221 TCN), một số người đã bắt đầu vận dụng kĩ thuật luyện kim vào việc luyện chế khoáng dược vật thành tiên đan - thứ thuốc được cho rằng có thể giúp con người trường sinh bất lão.

Tới thời nhà Hán (202 TCN - 220), những người này tiếp thu tư tưởng của Đạo giáo, trở thành các đạo sĩ chuyên luyện đan trường sinh. Ngụy Bá Dương được coi là người đi đầu trong thuật này và là tác giả cuốn “Chu Dịch tham đồng kế”.

Chân dung Thái Thượng Lão Quân - vị thần coi sóc việc luyện linh đan trên trời.
Hình ảnh Tôn Ngộ Không ăn trộm linh đan của Thái Thượng Lão Quân, sau đó thoát khỏi lò bát quái nổi tiếng trong văn học Trung Hoa.
Trải qua thời kì phong kiến, hình ảnh các hoàng đế Trung Hoa luyện linh đan để có thể “cải lão hoàn đồng”, thọ ngang trời đất trở nên vô cùng phổ biến trong nền văn hóa quốc gia này.

Tuy nhiên, có lẽ đây sẽ mãi là một mơ ước không tưởng, bởi các nhà khoa học phát hiện ra rằng: thành phần luyện đan từng được sử dụng có lưu huỳnh và diêm tiêu - những chất cực độc cho sức khỏe con người.

… hay “suối nguồn tươi trẻ” của người châu Âu…

Nếu như người Trung Quốc và phương Đông tin rằng, việc tu luyện và sử dụng “linh đan” có thể giúp họ giữ mãi tuổi thanh xuân thì ở phương Tây, người châu Âu cổ đã không ít lần đi tìm địa danh huyền thoại “suối nguồn tươi trẻ”.
Tranh vẽ "suối nguồn tươi trẻ".
Người được cho là tiên phong trong hành trình đi tìm “suối nguồn tươi trẻ” là Alexander Đại đế. Nhiều tài liệu lịch sử chép lại rằng, trước khi qua đời khoảng năm 323 TCN, vị hoàng đế tài năng này đã đi tìm một con sông có thể chữa lành sự tàn phá của tuổi tác. 

Tới thế kỷ XII, một vị vua tên Prester John được cho là người cai trị trên mảnh đất có một dòng sông vàng và một dòng suối có khả năng “cải lão hoàn đồng”.
"Suối nguồn tươi trẻ" luôn là tâm điểm trong những tấm hải đồ cướp biển xưa kia.
Nổi tiếng nhất với hành trình truy tìm “suối nguồn tươi trẻ” là nhà thám hiểm Tây Ban Nha - Juan Ponce de Leon (1474 - 1521). Ông được cho là người khai phá vùng đất trở thành tiểu bang Florida hiện nay trong chuyến hành trình tìm kiếm "suối nguồn tươi trẻ" khoảng năm 1513.
Chân dung Juan Ponce de Leon - nhà thám hiểm gắn liền tên tuổi với hành trình đi tìm "suối nguồn tươi trẻ".
Nhưng có lẽ tới nay, suối nguồn tươi trẻ vẫn mãi chỉ là dòng suối trong tâm tưởng mà thôi.
Những câu chuyện về Juan Ponce de Leon đi tìm sự bất tử chỉ nổi lên sau khi ông qua đời, điều đó cũng đồng nghĩa với việc Juan Ponce de Leon chưa bao giờ tìm thấy cội nguồn này. Bởi vậy cho tới ngày nay, dòng suối giúp con người hồi sinh tuổi tác vẫn chỉ là một huyền thoại không căn cứ.

… thậm chí là bí kíp hút máu của ma cà rồng

Ma cà rồng là một nhân vật hư cấu tưởng tượng có sức mạnh vô song nhưng cực kì độc ác. Tất cả những đặc điểm đó đều xuất phát từ bản năng hút máu người.
Tranh vẽ ma cà rồng thời xưa.
Trong những câu chuyện thời xưa, người ta đồn rằng máu người giúp ma cà rồng duy trì sức mạnh và tốc độ ghê gớm nhưng cũng khiến loài này trở nên độc ác, hung dữ. Nếu không có máu, ma cà rồng sẽ già đi nhanh chóng, sức khỏe suy yếu và cuối cùng là… chết.
Máu tươi là thứ duy nhất duy trì sự sống, vẻ đẹp và sức mạnh của ma cà rồng.
Thiếu máu, ma cà rồng sẽ chết trong sự đau đớn và xấu xí.
Tất nhiên, đây cũng chỉ là kết quả của trí tưởng tượng con người, một kết quả có thể phần nào xuất phát từ nỗi ám ảnh “cải lão hoàn đồng”.

… tới những bằng chứng khoa học hiện nay

Hiện nay, cuộc hành trình tìm kiếm bí kíp trường sinh bất lão, trẻ mãi không già vẫn đang tiếp tục. Mới đây nhất, giới chuyên gia đã phát hiện ra nhiều bằng chứng khoa học khẳng định tiềm năng của việc đảo ngược tuổi tác, chống lại sự lão hóa ở người.
Năm 2012, các nhà khoa học tại ĐH Stanford (Mỹ) đã thành công trong thí nghiệm “cải lão hoàn đồng” cho chuột. Cụ thể, bằng cách tiêm máu của những cá thể chuột “trẻ” cho chuột “già”, các chuyên gia đã thu được kết quả đáng ngạc nhiên. 

Những đối tượng chuột được tiêm máu chuột “trẻ” phục hồi sức mạnh cơ xương trong thời gian rất ngắn, các mạch máu mới được sinh ra, chức năng khứu giác tốt lên cũng như trí nhớ được cải thiện đáng kể. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, các nhà khoa học chưa tìm ra được cơ chế tác động của thần dược này.
Thí nghiệm trên chuột đã cho thấy tiềm năng của việc con người có thể "cải lão hoàn đồng".
Mới đây, một phần câu trả lời đã được tìm ra. Các nghiên cứu đã cô lập được yếu tố tăng trưởng có trong máu chuột “trẻ” giúp cải lão hoàn đồng có tên GDF 11. 

Yếu tố này thực chất là một protein có tác dụng khôi phục hoạt động của tế bào gốc, giúp các tế bào, mạch máu mới được sản sinh ra như khi cơ thể còn trẻ. Đó là lý do mà khi protein này có mặt trong cơ thể chuột “già”, chúng phát huy khả năng “cải lão hoàn đồng” ngay trên đối tượng.

Điều đáng vui mừng nhất là protein này cũng có trong cơ thể người. Các nhà khoa học ở ĐH Harvard (Mỹ) hy vọng rằng, trong một tương lai gần, GDF 11 sẽ được vận dụng trong việc điều trị phục hồi cho các bệnh nhân Alzheimer và Parkinson, đưa loài người tiến gần tới ước mơ “cải lão hoàn đồng” trong nhiều thế hệ.
* Bài viết sử dụng tư liệu tham khảo từ các nguồn: Io9, The Guardian, National Geographic, Vampire Diaries...
Việt An - Theo Trí Thức Trẻ

Posted By Unknown15:51:00

Anh và những ngày cũ...

Filled under: ,

Lukhachdem Blog Tháng 5 - Những ký ức ngày cũ, sẽ mãi nhạt nhòa theo cơn mưa đêm nay...


10h đêm, mưa... người ta vội vàng tấp vào đường mặc áo mưa. Nó, vội vàng phóng đi, mặc những hạt mưa táp vào mặt. Mưa, lanh buốt trên da thịt. Nhưng, nước mắt, tê tái đến tận tim. Nó chỉ muốn những hạt mưa ấy cuốn đi những giọt nước mắt...

Cô bán hàng trung tuổi, đứng bên đường giơ tập áo mưa lên: ai mua áo mưa không? Chẳng biết có phải cô nói với nó không, hay chỉ đơn giản, cô mời tất cả những người đang hối hả trong cơn mưa bất chợt ấy... dù sao, nó cũng thấy vui, một thứ cảm giác, giống như là đang được quan tâm... mà sự quan tâm, thì luôn làm người ta ấm áp và hạnh phúc...
Anh và những ngày cũ...
Đã lâu lắm rồi, nó lại mới nhớ về Anh như vậy. Những giọt nước mắt vô thức lăn dài...

Những ngày cũ, giữa cơn mưa Sài Gòn, nó có một bờ vai để dựa, có một vòng tay để ôm...

Những chiều muộn, giữa lòng phố xá tấp nập, bên vai nó, anh vội chợp mắt, sau một ngày dài mệt nhoài, nó bình yên...
Blog Radio 286: Tháng 5 đến từ ngày hôm qua
Radio trên taxi đang phát bài hát mà anh đã hát tặng nó. Lần đó, anh hát cho nó nghe qua điện thoại, qua hàng trăm cây số cách xa, nó chẳng nghe rõ, chỉ biết rằng, từ đó, nó chẳng bao giờ quên bài hát đó cả...

Nó đặt nhẹ tay mình lên tay anh, anh nắm chặt tay nó, cùng với đôi mày rậm trên khuôn mặt ấy, nó nhìn thấy một nụ cười...

Cứ như vậy, hơn một năm trời... nó và Anh như hai đường thẳng song hành, cứ mải miết, không ai nói yêu, chẳng ai nói nhớ... họ xuất hiện trong cuộc đời nhau như lẽ tự nhiên là vậy.Vỗ về cho những yêu thương giản dị và mong manh. Và rồi, cũng như lẽ tự nhiên, họ bước ra khỏi cuộc đời nhau,... Anh e dè hơn khi nói chuyện với nó, nó cũng không còn hỏi những câu hỏi ngây ngô như trước.

Nó chưa bao giờ thấy buồn, khi anh đứng cạnh một người khác, rạng rỡ và hạnh phúc. Nó cũng chưa bao giờ thấy buồn, khi thay vì đưa nó về, anh vôi vã nghe điện thoại và vẫy taxi đi trước. Nhưng, có những phút giây, nó hối tiếc vì nó đã chẳng dũng cảm để giữ lấy anh về phía nó... Như lúc này đây, giữa phố đêm Hà Nội,...có ngây ngô quá không, khi những giọt nước mắt hiếm hoi của một con bé kiên cường như nó, là dành cho anh – người mà có lẽ giờ đây, đang hát cho một cô gái khác nghe và chúc cô ấy ngủ ngon.

Bất giác, nó òa khóc lên như đứa trẻ đang bị lạc giữa đêm tối và mưa. Nó thấy nghẹn ở cổ, một thứ cảm xúc dồn nén như muốn vỡ òa, nó khóc như chưa bao giờ được khóc, con đường trước mắt nhòe đi trong mưa. Nó lao đi trên, con đường dài hun hút, nỗi cô đơn và sợ hãi như nuốt chửng lấy nó cho đến khi tiếng nhạc chát chúa vang lên từ quán bar ven đường. 

Nó bừng tỉnh, dừng xe và đưa tay gạt đi những giọt nước trên mặt, nó chẳng biết rõ, là nước mắt hay là những giọt mưa, nhưng nó nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ cả một khối bụi dày đặc và xám xịt dồn lại từ những tháng ngày ngột ngạt. Nó rút điện thoại, sửa lại cái tên của Anh trong danh bạ, thành kiểu tên mà nó vẫn lưu như những người bình thường. Nó chẳng đủ cao thượng để thầm chúc Anh hạnh phúc, nó chỉ mong nó hạnh phúc, nó cũng sẽ thật rạng ngời bên cạnh một ai đó, không phải Anh.

Những ký ức ngày cũ, sẽ mãi nhạt nhòa theo cơn mưa đêm nay...

Anh và những ngày cũ... / Lukhachdem
Choco Cat - Guu.vn

Posted By Unknown01:12:00