Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Gia đình anh phản đối khi biết tôi từng sống thử với người cũ

Gia đình anh phản đối khi biết tôi từng sống thử với người cũ. Em trai anh làm chung cơ quan tôi nên biết rõ tôi từng sống thử. Mẹ anh biết chuyện và cấm cản mối quan hệ này, cho tôi là người không có đạo đức.

Tôi may mắn được một người quen xin cho công việc trong ngành điện lực nhưng phải trôi dạt về miền Tây làm việc. Khi còn đi học trên trường cao đẳng điện lực thành phố tôi quen Dũng, tình yêu rất vui vẻ và đẹp. 

Được gia đình anh yêu thương như con, tôi rất hạnh phúc, gia đình anh bắt cưới nhưng tôi thấy công việc chưa có, cưới về cũng khổ. Ra trường cũng lâu và được mẹ anh xin việc cho hai đứa nhưng phải làm ở tận Sóc Trăng, công việc khó xin tôi đành chấp nhận về đó làm việc.
Gia đình anh phản đối khi biết tôi từng sống thử với người cũ
Gia đình anh phản đối khi biết tôi từng sống thử với người cũ
Thời gian quen nhau lâu, chúng tôi xa nhà vì tìm chỗ trọ rất khó nên đành tìm nhà hai đứa ở chung, lúc đó tôi mới biết con người anh ấy như thế nào. Anh suốt ngày chỉ lo ăn nhậu, không chịu tiết kiệm mặc dù hai đứa chỉ làm hợp đồng lương rất thấp. Tôi khuyên nhưng anh không chịu, dùng lời lẽ khó nghe, lại không sửa đổi nên quyết định chia tay.

Từ đây tôi bắt đầu có tình cảm với anh Minh, một người làm chung cơ quan, hơn tôi 13 tuổi, hiền lành và rất chịu khó. Khi yêu anh tôi không giấu bất cứ điều gì, anh cũng biết giữa tôi và Dũng ra sao. Anh bỏ qua tất cả quá khứ để hai đứa làm lại từ đầu. Hôm nào cũng qua phòng tôi chơi tới khuya mới về.

Em trai anh làm chung cơ quan tôi, mẹ anh hỏi tình hình về tôi, cậu ấy đã nói tôi và người yêu cũ có hôn ước với nhau nên xuống đây làm và ở chung như vợ chồng. Mẹ anh biết chuyện và cấm cản mối quan hệ này, cho tôi là người không có đạo đức.

Tôi nghĩ và trao đổi với anh hai phương án: có bầu rồi thưa chuyện với gia đình anh; hoặc tôi sẽ về thuyết phục gia đình cho làm đám cưới một phía gia đình tôi thôi, không cần giấy đăng ký kết hôn. Tôi đã hạ mình như thế mà anh cũng im lặng không nói gì rồi quyết định chia tay tôi. Nghe anh nói tôi rụng rời tay chân, không biết phải làm sao nữa. Xin hãy chia sẻ cùng tôi.

Theo: Lam - Vnexpress.vn

Posted By Unknown09:04:00

Đêm tân hôn không ngờ tới

Đêm ấy tôi ngây thơ nói: “Anh lấy cái gì lót vào không bẩn nệm”, chồng nghe theo. "Xong xuôi" mọi chuyện không thấy gì, nửa giọt cũng không, tôi bất ngờ, chồng cũng im lặng.

Chuyện xảy ra cách đây 3 năm nhưng tôi không thể nào quên được, cảm thấy thất vọng và ông trời thật bất công với mình. Một cô gái cá tính, tự nhận mình sống có trách nhiệm và nghiêm túc, hơi cổ hủ trong các mối quan hệ, đặc biệt là chuyện tình cảm, với tôi tình yêu luôn là một thứ gì đó thật trong sáng. Tôi yêu và được yêu nhưng luôn tâm niệm một điều tất cả những gì quý giá của người con gái sẽ dành cho người là chồng mình trong đêm tân hôn.
Đêm tân hôn không ngờ tới
Đêm tân hôn không ngờ tới
Tôi luôn hân hoan chờ đợi sự kỳ diệu và điều bất ngờ của người con gái lần đầu tiên quan hệ, cái mà người ta thường gọi "màu đỏ trên ga giường". Ngày ấy cũng đến, đêm ấy tôi ngây thơ nói: “Anh ơi! Lấy cái gì đó lót vào không sẽ bẩn nệm, không giặt được”, chồng cũng nghe theo. Xong xuôi mọi chuyện không thấy gì cả, nửa giọt cũng không, tôi bất ngờ, chồng cũng im lặng.

Tôi hồn nhiên hỏi sao em không có máu nhỉ, chồng không nói gì. Tôi hụt hẫng và cảm giác thật khó chịu, chỉ muốn khóc thật to, không biết anh đang nghĩ gì, tôi mất ngủ đến sáng. Cả chuyến trăng mật với tôi thật sự tồi tệ. Tôi hỏi chồng có tin mình không, anh ban đầu hơi hụt hẫng nhưng sau thấy tôi bối rối cũng an ủi và trấn an.

Thật trớ trêu, chồng không phải tình đầu của tôi, tôi biết anh sẽ có lúc nghĩ ngợi và thấy thiếu niềm tin với mình nhưng rồi anh cũng không làm gì để tôi buồn. Tôi biết giờ những chuyện trinh tiết không còn quan trọng với nhiều người, nhưng với tôi, một cô gái cổ hủ trong chuyện tình cảm và tự trọng tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Tôi oán hận ông trời sao trong số người con gái không có màng trinh lại có mình. Thời gian trôi qua đã lâu nhưng những lúc nghĩ lại vẫn thấy cay cay nơi khóe mắt.

Đêm tân hôn không ngờ tới / Lukhachdem Blog
Theo: Hằng - Vnexpress.vn

Posted By Unknown08:17:00

Bạn thân à, tớ yêu cậu lắm ấy!

Góc Yêu Thương Guu.vn - Cậu là người có mác “bảo hành trọn đời” nên bố mẹ tớ cực kì tin tưởng cậu. Muốn đi đâu chỉ cần cậu tới đón là bố mẹ tớ đồng ý ngay. Có bạn thân thật thú vị biết bao!


Trong cuộc sống có những người bước qua cuộc đời nhau, thoáng nhanh như cơn gió và có những người dù có chuyện gì cũng ở mãi bên ta. Thật hạnh phúc biết bao khi ta trao tặng họ hai tiếng “bạn thân”.

Và bạn thân của tớ - là cậu.

Một người không kiêng nể gì, sẵn sàng mắng thẳng vào mặt tớ khi tớ mắc lỗi, sau đó lại lặng lẽ lau những giọt nước mắt trên mặt tớ. Cậu biết không, lúc cậu đưa tay lau nước mắt cho tớ nhìn cậu vụng về và luống cuống lắm. Nhưng tớ trân trọng giây phút đó, tớ không trách cậu nặng lời đâu vì tớ biết cậu thương tớ nhiều lắm, cậu mắng là để tớ “khôn ra” thôi đúng không?
Bạn thân à, tớ yêu cậu lắm ấy!
Bạn thân à, tớ yêu cậu lắm ấy!
Một người luôn nghe điện thoại của tớ, không bỏ lỡ cuộc gọi nào cả. Biết bao lần biết là tớ “nổi điên” lúc nửa đêm nhưng cậu vẫn bắt máy vì cậu lo cho tớ, sợ tớ có chuyện gì. Cậu mắng tớ dở hơi nhưng tớ biết bên kia cậu đang thở phào vì biết tớ vẫn ổn.

Một người chưa bao giờ quên sinh nhật tớ, luôn có những lời chúc cực “độc” và “lạ”. Nhờ có cậu mà tuổi mới của tớ xinh đẹp hơn rất nhiều lần.

Một người sẵn sàng đưa tay cho tớ nắm, kéo tớ ra khỏi những ủ ê. Cậu kể chuyện cười cho tớ nghe lúc tớ buồn. Thật ra thì câu chuyện cậu kể tớ chẳng thấy buồn cười gì cả, nhưng nhìn điệu bộ của cậu thì tớ chẳng nhịn được. Tớ biết là cậu đã cố hết sức để làm tớ vui lên. Cảm ơn cậu nhiều lắm đồ ngốc.

Một người chỉ một cuộc điện thoại, không nghe thấy tiếng tớ trả lời là quýnh lên “cậu đang ở đâu, ở yên đó tớ tới liền”. Không hiểu sao những lúc mệt mỏi tớ chỉ nghĩ tới cậu. Cậu sẽ chẳng nói gì mà im lặng cho tớ mượn bờ vai để dựa vào. Những lúc như thế tớ thật sự thấy bình yên, bao nhiêu mệt mỏi cũng dần tan biến hết.

Nhiều khi cuộc sống xô tớ ngã thật đau nhưng chính cậu lại là người nâng tớ dậy. Cậu luôn đồng hành với tớ trên mọi nẻo.

Chính cậu là người cho gà bông của tớ một trận vì tội làm tớ đau khổ mà không trách móc rằng nhiều lần tớ mải chạy theo cậu ấy mà quên mất cậu, không bận tâm rằng cậu chẳng có tí chút võ nghệ để rồi sau đó mặt cậu sưng húp vì những cú đánh.

Chính cậu là người không quản trời mưa chạy từ nhà đến chỗ tớ học thêm chỉ để đưa áo mưa cho tớ và chở tớ về. Trời mưa lạnh thật đấy nhưng sao mà trái tim tớ thấy ấm áp đến kì lạ.

Chính cậu là luôn lắng nghe tớ dù câu chuyện tớ kể chẳng đầu chẳng cuối.

Cậu là người có mác “bảo hành trọn đời” nên bố mẹ tớ cực kì tin tưởng cậu. Muốn đi đâu chỉ cần cậu tới đón là bố mẹ tớ đồng ý ngay. Có bạn thân thật thú vị biết bao!

Bạn thân à, tớ biết đã có lần tớ làm cậu buồn nhưng cậu không trách móc gì mà vẫn luôn bên tớ, cùng tớ vượt qua biết bao khó khăn của cuộc sống. Xin lỗi cậu thật nhiều nhé. Hứa với cậu tớ sẽ không làm cậu buồn nữa đâu.

Tớ không biết rằng nếu trong cuộc sống của tớ không có cậu thì sẽ ra sao. Chắc nó tẻ nhạt và ảm đạm lắm vì thế tớ phải cảm ơn cuộc sống này đã mang cậu đến bên tớ khiến mọi thứ xung quanh tớ đầy màu sắc và trở nên tươi đẹp.

Cảm ơn cậu vì tất cả những gì chúng ta đã có với nhau để đi đâu tớ cũng hãnh diện khoe với mọi người rằng bạn thân của tớ - là cậu.

Bạn thân à, tớ yêu cậu lắm ấy!

Bạn thân à, tớ yêu cậu lắm ấy! - Tâm Khiết
Theo: Tapchi.guu.vn

Posted By Unknown00:42:00

Vợ xấu mà vẫn 'cắm sừng' tôi

Vợ xấu mà vẫn 'cắm sừng' tôi. Tôi hình thức được, khỏe mạnh, nhanh nhẹn, vợ thì khá xấu. Rồi tôi không tin vào mắt mình nữa khi biết vợ đã phản bội mình lâu lắm rồi.

Tôi 35 tuổi, có kinh nghiệm sống cũng như tiền bạc. Tôi lập gia đình khá sớm nên con đã học đến cấp II. Cuộc sống có thể nói khá ổn định và nhàn nhã. Ngoại hình tôi cũng thuộc dạng khá (nếu không nói là đẹp trai) khỏe mạnh, nhanh nhẹn, nói chuyện có duyên, hay đọc Tâm sự nên cũng thấu hiểu tâm lý phụ nữ.

Vợ tôi khá xấu, do tính chất công việc nên cô ấy luôn phải đi công tác xa nhà. Bạn bè người thân thỉnh thoảng lại nhắc nhở tôi cảnh giác khi để vợ vắng nhà triền miên. Tôi khá thấm việc phải một mình chăm sóc các con khi vợ vắng nhà, nhưng cũng cố gắng hoàn thành trách nhiệm để cô ấy yên tâm công tác.
Vợ xấu mà vẫn 'cắm sừng' tôi
Vợ xấu mà vẫn 'cắm sừng' tôi
Tôi làm văn phòng, nhìn bề ngoài rất thư sinh và trắng trẻo, nhưng ngoài giờ hành chính, ngày nghỉ, khi mặc bộ quần áo thợ vào tôi trở thành một người thợ chuyên nghiệp, tôi có tay nghề khá nên cũng kiếm thêm đủ tiêu dùng. Sức khỏe của tôi cũng khá tốt nên có những hôm làm từ 8h sáng đến tận 22h, luôn tâm niệm làm sao kiếm được nhiều tiền bằng chính sức lao động của mình.

Công việc nhà tôi cố gắng chia sẻ với vợ, không để cô ấy phải vất vả nhiều. Tôi làm mọi việc: rửa bát, cọ toilet, đưa con đi học, mắc màn cho vợ ngủ..., thỉnh thoảng lại rủ vợ đi chơi, lang thang phố phường, mua sắm, xem phim, dành cho vợ nhiều sự bất ngờ. Tôi có thể chọn cho vợ những bộ quần áo, đồ trang sức hợp với cô ấy vì mắt thẩm mỹ cũng khá. Tôi còn chín chắn và thường xuyên nghe vợ tâm sự, đưa ra những lời khuyên có ích.

Trong quan hệ vợ chồng, tôi cũng không đến nỗi tồi, có kỹ thuật, sức khỏe, biết quan tâm, nâng niu. Cứ nghĩ với mình thế là quá đủ, tôi tin tưởng tuyệt đối vào sự chung thủy của vợ, không mảy may nghi ngờ. Hôm đó ngồi trên máy tính rỗi việc quá không biết làm gì tôi liền đăng nhập vào hòm thư của vợ một cách hú họa vì mật khẩu tôi không chắc lắm, không ngờ vào được, đọc vài dòng thấy toàn công việc, nhưng khi chuyển đến trang thứ 10 thì bao nhiêu tin cũ cách đây vài tháng hiện ra.

Tôi không tin vào mắt mình nữa, vợ đã phản bội tôi từ lâu lắm rồi. Cảm giác lúc đó thật tệ hại, mặt tôi trắng bệch, run lên thất thần, không thể nào nói được một tiếng nào. Người tôi tin tưởng nhất đã phản bội mình, những dòng chữ tình cảm 2 người dành cho nhau như dao cứa vào tim tôi, những từ ngữ mà cô ta vẫn hay dùng với tôi.

Tối về nhìn các con vui chơi mà lòng tôi đau thắt, chúng sẽ ra sao khi không có mẹ bên cạnh, không còn những bữa cơm gia đình quây quần nữa? Tôi có thể kiếm mẹ kế cho các con nhưng liệu có được như ngày xưa?

Tôi có thể tha thứ cho vợ không? Chắc chắn là không rồi, sau này và cả cuộc đời này tôi sẽ luôn dằn vặt về việc cô ấy đã làm với tôi. Nếu tha thứ hàng ngày đối mặt với vợ liệu tôi có chịu đựng được không?

Với tôi một cuộc sống mới rất đơn giản, tình hình hiện tại tôi dư sức kiếm cho mình một người vợ mới xinh đẹp, còn cô ấy có lẽ sẽ chỉ là một con số không tròn trĩnh, một con đàn bà bị chồng bỏ, một bông hoa dại bên đường cho ong bướm qua lại. Thật là đau cho tôi quá, có lẽ sau này tôi cũng không dám tiết lộ với ai về sự thật chúng tôi ly dị.

Hiện tại tôi như người mất hồn, sợ mỗi lúc đêm về các con ngủ hết một mình lại đối diện với nỗi buồn, tôi không thể nào ngủ được. Tôi phải làm gì đây? Các bạn cho tôi một lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Vợ xấu mà vẫn 'cắm sừng' tôi - Thành
Theo: Tin Tức Vnexpress.vn

Posted By Unknown08:55:00

Sinh con rồi anh vẫn không chịu cưới

Sinh con rồi anh vẫn không chịu cưới. Anh bảo gia đình xem bói nói không hợp tuổi và sẽ không bao giờ đồng ý. Giờ đây tôi biết anh đã quay lại với cô gái đó, có lẽ đang hạnh phúc với cuộc sống mới.

Tôi và anh yêu nhau từ năm 2011 đến nay, đã trải qua nhiều chuyện vui buồn cùng nhau và có con một tuổi nhưng vẫn không đến được với nhau bởi gia đình anh ngăn cấm. Anh xin thời gian để thuyết phục bố mẹ, cả hai cùng cố gắng vượt qua, nghĩ rồi thời gian sẽ làm cho bố mẹ đồng ý thôi. Một thời gian sau tôi biết mình có bầu 2 tháng, anh khuyên tôi nên phá nhưng tôi không đồng ý, rồi anh cũng nói chuyện với gia đình để xin cưới nhưng không được.
Sinh con rồi anh vẫn không chịu cưới
Sinh con rồi anh vẫn không chịu cưới - hình minh họa
Không những vậy gia đình còn ép anh phải ra Hà Nội công tác, cuối cùng anh cũng quyết định nghe theo gia đình, bỏ lại tôi một mình ở Sài Gòn. Tôi cũng rất thương anh, biết anh chịu nhiều áp lực nhưng không như tôi nghĩ. Tôi đã cố gắng hết mình để tự lo và sinh con trong thời gian xa cách, anh hứa hẹn biết bao nhiêu điều tốt đẹp, bảo tôi chờ đợi để anh thuyết phục gia đình rồi cưới và đưa tôi ra Hà Nội cùng anh.

Thời gian xa nhau ấy, anh vẫn liên lạc, quan tâm, lo lắng cho tôi, ngày nào cũng như ngày nào. Tôi sinh anh cũng vào thăm mẹ con tôi rồi bảo tôi yên tâm chăm sóc con, anh sẽ thuyết phục gia đình. Anh cũng bảo tôi chuyển công tác ra Hà Nội cho gần, để chứng minh cho gia đình thấy chúng tôi cần nhau. Thời gian xa cách chưa được một năm mà anh đã thay đổi, tôi hoàn toàn suy sụp vì có người thứ 3 tìm đến mình kể rằng đang yêu anh, họ rất cần nhau. Cô ta cũng biết chuyện của tôi và anh nhưng vẫn lao vào để yêu vì muốn cướp được tình yêu đó.

Tôi hoàn toàn không tin vào những lời nói đó, hỏi thẳng nhưng anh chối, chỉ nói là bạn bè bình thường, không có gì và không làm gì có lỗi với tôi. Anh nói tôi cứ xin chuyển ra Hà Nội làm đi, anh đã xác định với mẹ con em rồi. Tôi đã cho anh lựa chọn một là mẹ con tôi, hai là cô ta, anh nói chọn mẹ con tôi, còn yêu cô ta chỉ vì ham muốn sinh lý.

Vì tin anh nên tôi quyết định chuyển công tác, tôi ra anh lo mọi thứ, quan tâm tôi, ngày ngày đều ở bên nhưng chưa được 2 tháng anh lại thay đổi, lạnh nhạt. Anh nói không thể cưới được vì gia đình xem bói không hợp tuổi và sẽ không bao giờ đồng ý. Giờ đây tôi biết anh đã quay lại với cô gái đó, có lẽ đang hạnh phúc với cuộc sống mới.

Tôi đã oán trách anh rất nhiều, dù biết như vậy nhưng anh vẫn liên lạc với tôi, gặp gỡ, như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy bị lừa dối ghê gớm, buồn và chán nhưng lại nghĩ đến con, muốn con có tình yêu của cha, có đầy đủ gia đình.

Tôi nói với anh không nên gặp nhau nữa nhưng anh nói không làm như vậy được, anh vẫn muốn gặp và dù như thế nào vẫn dõi theo mẹ con tôi. Tôi đã quyết định không liên lạc, không gặp, không muốn nhìn thấy anh. Sự phản bội, gian xảo của anh làm tôi đau lòng, nhưng vì có con làm sự liên kết nên tôi lại thương con. Tôi nên làm sao cho hợp lý hợp tình đây?

Sinh con rồi anh vẫn không chịu cưới - Nhung
Theo: Vnexpress.vn

Posted By Unknown08:35:00

Đau khổ khi làm dâu nhà quan chức

Filled under: ,

Đau khổ khi làm dâu nhà quan chức - Khi chồng bỏ hết để theo bồ, mẹ chồng ngọt ngào với tôi. Lúc anh về, bà lại quay sang công kích tôi. Cuối cùng chồng không thương, tôi còn bị gia đình chồng bỏ mặc.

Tôi lấy chồng được 5 năm, có 2 con một trai một gái. Bố chồng là quan chức cấp cao, gia đình chồng giàu có và thế lực. Tôi và anh đều là nhân viên trong ngành của ông. 
Đau khổ khi làm dâu nhà quan chức 
Khi yêu, gia đình chồng không đồng ý tôi vì cùng lúc đó anh đang yêu một người con gái là cháu một ông bộ trưởng (sau đó tôi mới biết nhưng không thể đừng được vì lỡ có bầu). Lúc yêu tôi cũng biết chồng trăng hoa nhưng tin tưởng khi lập gia đình cùng với tình yêu của mình anh sẽ thay đổi.

Khi tôi nghỉ sinh cháu đầu tiên, chồng có quan hệ hơn mức bình thường với nữ đối tác, đồng thời có những quan hệ chăn gối với người yêu cũ. Anh phủ nhận tất cả và nói nếu có điều gì trong các mối quan hệ của anh mà tôi không thích thì anh sẽ thôi. Mọi chuyện trôi qua trong sự đau khổ âm thầm của tôi.

Tôi mang bầu cháu thứ 2 anh có bồ, bỏ mặc tôi nghi ngờ, đau khổ. Lúc tôi sinh con, anh công khai mối quan hệ với bồ. Anh nói nếu tôi chấp nhận được cô ấy thì vẫn là vợ chồng như xưa, nếu không tôi có thể ra đi. Còn đau đớn nào hơn khi chồng ngang nhiên nói những điều như thế. Tôi muốn ly dị nhưng hai đứa con còn quá nhỏ, hơn nữa tôi vẫn tin sẽ mang anh quay về, tin đó là phút nông nổi của anh.

Tôi chờ đợi, hy vọng, ngọt ngào, dịu dàng hơn, đẹp hơn và chăm sóc anh, quan tâm anh nhiều hơn. Nhưng kết quả anh và người đàn bà đó có con với nhau. Tôi thấy chẳng còn gì để tiếp tục nữa. Đúng lúc đó bố mẹ anh an ủi tôi rất nhiều, nghĩ mình thật may mắn vì được gia đình chồng yêu thương như thế. Tôi tin tất cả sự ngọt ngào đó là sự thật, lại nguôi đi, nghĩ 3 mẹ con ở vậy cũng được, rồi nhất định anh sẽ có ngày nhận ra ai yêu thương mình thật lòng. Tôi đã nghĩ chồng không tốt nhưng gia đình chồng như thế là tốt rồi, tôi vẫn còn chỗ dựa về tinh thần phần nào.

Giờ đây anh không thường xuyên đi lại với người đàn bà kia, nhưng tôi biết mình phải chấp nhận chồng chung khi anh thỉnh thoảng vẫn đến thăm mẹ con cô ta, hàng tháng chu cấp đầy đủ. Mọi chuyện lắng đi một chút thì mẹ chồng lại thường xuyên nói xấu tôi với người giúp việc nhà tôi. Ngay cả khi tôi ốm, mẹ chồng cũng tỏ ra rất khó chịu và nói những điều khó nghe. Chồng hoàn toàn bênh mẹ và mặc kệ tôi với những khổ tâm khi bị đối xử như vậy. Anh bảo tại tôi không tốt nên mới như thế.

Tôi luôn mặc cảm khi về nhà chồng nên rất cố gắng làm mọi việc để vừa lòng bố mẹ chồng, dù chúng tôi ở xa nhưng tôi luôn dành thời gian gọi điện hỏi thăm, nói chuyện với bà. Khi chồng ngoại tình, tôi không dám kêu vì nghĩ mình bị quả báo. Tôi đã sai ở đâu? Khi chồng bỏ nhà, bỏ việc để đi theo người đàn bà kia thì mẹ chồng ngọt ngào với tôi. Lúc anh về, bà lại quay sang công kích tôi với chồng.

Cuối cùng chồng không thương, gia đình chồng cũng bỏ mặc tôi. Tôi vô cùng khổ tâm, nhất là giờ tôi đã chuyển về ở cùng mẹ chồng (còn anh vẫn công tác xa nhà). Cả tháng nay anh không về nhà, cũng chẳng gọi điện hỏi han mấy mẹ con tôi. Tôi không muốn về nhà nữa, trên đường về nhà nước mắt tôi cứ chảy vì buồn, thấy áp lực quá.

Mọi người hãy cho tôi lời khuyên được không? Tôi đã sai ở đâu? Tôi phải làm thế nào? Cuộc hôn nhân này có nên tiếp tục nữa không? Cảm ơn mọi người.

Đau khổ khi làm dâu nhà quan chức  - Hải
Theo: Vnexpress.vn

Posted By Unknown01:04:00

Quá muộn rồi anh ạ, anh đã chính thức bước ra khỏi cuộc đời em...

Những Lời Chúc Ngũ Ngon  - Không có ai không có ai mà không sống được... Tạm biệt anh và quá khứ, em phải đi rồi..

Anh hỏi em còn thương anh không?


Sao em có đủ dũng cảm để làm việc đó thêm một lần nữa hả anh? Sao em có thể cắn môi chấp nhận đau lại nỗi đau mà ngày hôm qua em mới vừa vùi lấp, dù vẫn còn sót lại nơi đây ít nhiều cay đắng.

Trong giây phút cuối, anh đã không giữ lấy em. Trong giây phút cuối, anh đã không giữ lấy em như anh từng nói, anh luôn nói, là anh cần em, anh cần có em. Anh đi. Trong giây phút cuối ấy, em cảm nhận được cả thế giới xung quanh như đang sụp đổ, tất cả, chỉ chừa vẻn vẹn đủ chỗ cho đôi chân này đứng lại. Anh đi. Bỏ lại một đứa con gái yếu đuối chưa kịp tỉnh giấc mơ đầy ảo tưởng, cổ tích đến ma mị. 

Em như lọt thỏm vào một cái hố sâu hoắm của nỗi buồn, miên mang, cứ rơi, rơi mãi theo chiều trọng lực. Em ôm đồm nỗi buồn vào lòng và gặm nhấm nó, còn bên ngoài thì lúc nào cũng mang một nụ cười thường trực. Cảm giác đó khó chịu lắm, khi không biết phải để nước mắt lắng vào trong hay là để nó tuôn trào theo cảm xúc. Em tự dặn mình không bao giờ được khóc, không được yếu đuối nhưng cái tĩnh lặng của màn đêm đã làm em trở nên bất lực. Em sợ nỗi cô đơn. Không ai nói cho em biết em phải làm gì, em phải làm sao. Em khủng hoảng.

Nhưng anh à, khi rơi đến tậm đáy của cái hố sâu ấy, hoặc là con người ta phải tìm cách leo lên, hoặc là chết. Khi em chạm đến tận cùng nỗi buồn là lúc trái tim đã đóng thành băng và em bắt đầu suy nghĩ. Tại sao anh có thể bỏ đi như vậy? Tại sao trong cuộc tình này chỉ có mình em đau khổ?

Tại sao em phải cố gắng yêu một người không còn yêu em?

Những Lời Chúc Ngũ Ngon  - Không có ai không có ai mà không sống được... Tạm biệt anh và quá khứ, em phải đi rồi..

Em đã mất quá nhiều thời gian vào cái việc vô nghĩa đó. Có lẽ em đã sai, em sai vì đã dành hết tình yêu của mình cho anh, em sai đối với bản thân em. Người ta hay mỉa mai: "Trong tình yêu đứa nào yêu nhiều hơn thì khổ nhiều hơn". Đúng rồi đó anh, khi anh không biết câu trả lời thì hãy im lặng mà chấp nhận câu nói đó đi, đừng cự cãi, vì anh có bao giờ yêu em hết mình đâu.

Anh biết không, cũng chính trong giây phút cuối anh đi, anh đã gom đi hết mọi cảm xúc của em về tình yêu này, để lại đây một trái tim trống vắng đến trơ trọi. Nhưng khi em thoát khỏi sự ảo tưởng đến ma mị về tình yêu, em mới thấm thía một điều, rằng không có ai không có ai mà không sống được. Em phải sống, sống thật tốt, anh phải hối hận. Mà anh hối hận thật, anh xin em quay về, anh nói là anh nhớ em, anh còn thương em lắm,...

Nhưng anh biết không, mọi lời nói của anh sau khi chia tay đều trở thành vô nghĩa.

Sao không giữ lấy em khi em vừa mới quyết định rời xa anh, sao lúc đó anh chỉ vẻn vẹn một tiếng "ừ". Có phải từ khi chia tay, anh mới nhận ra rằng chỉ có em đơn phương mang lại cho anh niềm vui, chỉ có em thương anh sau tất cả. Rồi khi không có em, anh trở lại với thế giới nhạt nhẽo của mình, anh không quen, anh lạ lẫm, anh mới tìm về em. Anh mới nhận ra anh đã thật sự mất em, chứ không phải mất "giỡn chơi" như bao lần trước nữa.

Thật tiếc, cánh cửa cuối cùng đã đóng, anh à...

Posted By Unknown00:56:00

Không tiền yêu nổi nhau không?

Những Lời Chúc Ngũ Ngon - Không tình có thách cũng chẳng yêu được nhau! Nhưng không tiền, yêu nhau, ai cấm?

Xã hội đang nhộn nhạo những câu chuyện tình đổi tiền, đồng tiền đã và đang ngang nhiên len vào thước đo để đánh giá tình yêu một cách đường hoàng và chễm chệ. Rồi thế là người ta chợt hỏi: bây giờ, không tiền yêu nổi nhau không?

Trong các loại phí, thì tình phí có lẽ là loại dễ gây đau đầu nhất. Bởi nó không có một mức giá được quy định chuẩn, và cũng không có luật lệ nào can thiệp được xem người ta đang áp dụng ra sao. Thế mới nói, cái gì gắn với tình cũng thành loạn!

Tình phí về cơ bản là tiền. Mà từ xưa đến nay, tiền vĩnh viễn là một công cụ để đổi chác hàng hóa, luật bất thành văn rồi. Thế tình phí thì đổi lấy cái gì? Đó là số tiền bỏ ra để bắt đầu, duy trì và có khi là kết thúc một mối quan hệ. Hay là điểm mấu chốt để quyết định xem con người này có đáng để mình thử yêu? Cũng khó nói lắm, bởi trong xã hội này, không hiểu tình phí là phí tổn cho tình yêu hay là phí làm cho tình yêu thương tổn nữa.
Không tiền yêu nổi nhau không?
Không tiền yêu nổi nhau không?
Vì có không ít người đánh vần nhầm hai từ "thực tế" và "thực dụng" nên tình yêu vô tội lại vì thế mà trở nên méo xệch đi trong con mắt người đời. Cũng đã qua rồi cái thời "một túp lều tranh hai trái tim vàng", có lều là có đất, mà đất cũng có giá lắm chứ bộ! Thế mới nói, không tiền có yêu nổi nhau hay không đây?

Nói "không" thì thành người hám của. Mà tự kiêu nói có thì có phải hơi xa rời thực tế hay không? Nghĩ cũng đúng, người ta không thể sống mà chỉ nhìn nhau rồi thề biển hẹn sông, thở bằng tình yêu và cơm áo gạo tiền chỉ là cái đinh khi tình yêu ở đó. Nhưng người ta cũng không thể để định nghĩa tình yêu bị xếp xó bên những thứ thơm nức mùi tiền và vật chất trở thành một cái đòn bẩy tiên quyết trong một mối quan hệ yêu đương.

Như quan niệm chân dài thì chắc chắn phải lưng chống đại gia. Iphone dắt túi mới mong có kẻ ngoái nhìn. Ra đường ví phải hơn trăm, nếu không lên báo cho kẻ chê người cười! Cứ thế, đồng tiền mở cửa cho kiểu "yêu ngó ví". Chả trách mà ai cũng bĩu môi: làm gì có thứ tình cảm chân chất trên đời?

Chữ tình làm chữ tiền ngủ mê, còn chữ tiền lại khiến chữ tình đi lạc. Vốn dĩ, tình và tiền tốt nhất đừng dính dáng gì đến nhau. Bởi thứ gì mua được bằng tiền cũng đều có hạn sử dụng. Mà tình yêu có phải mua bán gì cho cam.

Thế nhưng mà, tình phí thì vẫn cần. Và những người phí tình cho những kẻ không đâu vì tiền cũng nhiều không kể hết. Mỏ sâu mới có người đào, người sâu thì chẳng bao giờ để tiền làm mồi cắn câu!

Không tình có thách cũng chẳng yêu được nhau! Nhưng không tiền, yêu nhau, ai cấm? Ai yêu thì cứ yêu thôi. Nhiều tiền thì yêu kiểu sang, ít tiền yêu kiểu bình dân giản dị. Thước đo hoàn hảo nhất cho tình phí chắc chắn không phải độ dày của chiếc ví sau mông, mà là độ nông của sự tính toán và độ đầy của trái tim!

Posted By Unknown00:52:00

Sự thật kinh hoàng về chồng tôi

Anh nói đã tìm đến rất nhiều cô gái làm nghề massage và quan hệ nhiều lần, thậm chí từng vài lần làm chuyện đó tập thể với họ nên giờ không còn khả năng làm chồng.

Tôi là tác giả bài viết “Ba năm chồng không động vào người”. Tôi đã đọc rất kỹ các lời chia sẻ để tìm ra nguyên nhân trong chuyện vợ chồng. Cảm ơn các anh chị đã bớt chút thời gian để xem tâm sự và đưa ra các ý kiến hữu ích. Nhiều ý kiến cho rằng chồng tôi bị gay nhưng nghĩ hoài không ra điểm nghi vấn gì, tìm hoài cũng không ra được đáp án. Tôi đã chủ động viết mail cho anh nói tất cả vấn đề gia đình đang mắc phải, tâm sự từ đáy lòng và mong anh hiểu.

Sau đó tôi như ngồi trên đống lửa, căng thẳng, hồi hộp chờ đợi câu trả lời. Sau 30 phút tôi cũng nhận được mail, anh nói: “Anh thành thật xin lỗi, những năm qua, anh hiểu rất rõ vấn đề này và trong lòng rất thương em. Anh cũng biết em đã khóc thầm nhiều lần, nhưng không thể làm gì khác. Không phải anh không yêu em, đồng giới hay bồ bịch gì cả, càng không phải vì em có gì đó bất ổn mà là do anh yếu sinh lý".
Sự thật kinh hoàng về chồng tôi
Sự thật kinh hoàng về chồng tôi
"Anh đã lén đi khám bác sĩ về tâm sinh lý và kết quả là do tuổi trẻ, lúc chúng ta chưa kết hôn anh đã không giữ gìn và làm chủ được bản thân trong cuộc sống, anh đã tìm đến rất nhiều các cô gái làm nghề massage và quan hệ nhiều lần. Thậm chí từng vài lần làm chuyện đó tập thể với các cô gái đó nên giờ bị ảnh hưởng. Nhiều lần anh định nói với em và cầu xin sự tha thứ, nhưng lại sợ đánh mất em, người vợ tuyệt vời nhất anh có thể có".

"Được ở bên em anh thấy trái tim mình ấm áp, hạnh phúc. Anh luôn thầm cảm ơn ông trời đã mang em đến cho anh. Anh luôn biết mình yếu kém hơn em về mọi mặt, nhưng em chưa một lần tỏ thái độ coi thường, đòi hỏi anh phải thế này thế khác, em luôn quan tâm và chăm sóc anh bằng cả tấm lòng chân thành nhất. Hãy cho anh cơ hội để tiếp tục làm chồng em. Anh không thể mang đến cho em một tổ ấm với đầy đủ vật chất vì năng lực có hạn, cũng không thể mang đến cho em hạnh phúc bình thường của một người phụ nữ, nhưng anh hứa sẽ cố gắng thay đổi để được yêu em và các con đến hết cuộc đời”.

Xem xong, tôi ù cả tai, mờ cả mắt, tay chân bủn rủn. Khi đang yêu nhau, tôi cũng biết anh từng yêu và có thể đã quan hệ, nhưng không biết anh đã quan hệ với rất nhiều người, vì anh chững chạc, kín đáo, yêu tôi hết mực. Những lúc bên nhau anh cũng đòi hỏi mãnh liệt, nhưng tôi nói để dành đến khi kết hôn và anh tôn trọng điều đó.

Không ngờ và cũng không hiểu được những lúc bên tôi không được đáp ứng, anh đều có các mối quan hệ khác để giải tỏa nhu cầu. Tôi yêu anh là mối tình đầu nên không có kinh nghiệm và sự hiểu biết, sinh ra trong gia đình gia giáo, thừa hưởng được tính cách đảm đang, chịu khó, nhẫn nhịn và chung thủy từ truyền thống gia đình, nhưng cũng tiếp thu được kiến thức, sự hiểu biết và thích nghi kịp với cuộc sống hiện đại. Tôi đang sống và làm việc ở thủ đô, lại là người có giao tiếp rộng nên cũng dễ hiểu và thông cảm cho chồng hơn. Tuy nhiên, điều khó khăn bây giờ là anh đã mất khả năng kiểm soát bản thân. Anh muốn ôm hôn tôi nhưng lại sợ tôi thèm muốn trong khi không đáp ứng được lại khiến tôi càng buồn hơn.

Anh nói đã mua rất nhiều loại thuốc hỗ trợ chuyện ấy về cơ quan lén uống trong nhiều năm, nhưng kết quả không có gì thay đổi. Anh không muốn làm khổ tôi nhưng cũng không thể dũng cảm ly hôn vì không muốn sống thiếu tôi và các con. Giờ tôi hiểu được vấn đề, thấy yêu và thương anh nhiều hơn, tuy nghĩ lại những chuyện anh từng làm hồi xưa lại thấy chạnh lòng, rùng mình, ghê sợ.

Giờ trái tim hai nửa đang tranh đấu. Một phần nhận lỗi về mình do đã không hiểu và chia sẻ được với anh những lúc đó. Giá tôi có sự hiểu biết hơn thì vẫn giữ được bản thân đến lúc kết hôn, lại không làm anh phải chịu đựng đến thế. Một phần lại trách anh không tự chủ được bản thân, không bản lĩnh để dẫn đến hậu quả nghiêm trọng này.

Tôi không muốn ly hôn vì yêu anh, các con yêu anh và quan trọng nhất anh vẫn rất yêu gia đình, yêu tôi. Tôi sẽ phải sống và xác định tư tưởng “phòng không” mãi mãi. Tôi đã kìm chế được 10 năm trong nỗi buồn, nỗi cô đơn, 10 năm với những đêm khóc thầm, trằn trọc không ngủ được và giờ sẽ phải tiếp tục. Thiết nghĩ, hay tôi áp dụng biện pháp đọc truyện, xem phim sex rồi thủ dâm như vài ý kiến chia sẻ, nhưng băn khoăn biện pháp đó có ổn không? Sử dụng lâu dài liệu có ảnh hưởng đến tâm sinh lý cũng như hành vi của mình không. Tôi vẫn rối bời lắm.

Sự thật kinh hoàng về chồng tôi / Lukhachdem Blog
Vân - Vnexpress.vn

Posted By Unknown15:19:00

Một chút tâm sự về lỗi lầm.

Góc Yêu Thương Một chút tâm sự về cuộc sống.


Tôi không còn thấy ngại. Khi nói ra những gì mình cảm thấy lỗi lầm. Những gì tôi thấy đối với bản thân mình là sai.

Bản thân tôi không hoàn hảo và không tốt đẹp. Nhưng tôi biết gói trọn cho lòng mình một ước mơ nhỏ bé để nuôi nấng.

Cái gọi là những hành động thiếu suy nghĩ hoặc chưa chín chắn nó có thể xảy ra với bất cứ ai, vì chúng ta không thể biết trước được mọi việc và không thể ngồi ngẫm và suy diễn nó đến đâu.
Một chút tâm sự về lỗi lầm.
Một chút tâm sự về lỗi lầm.
Mỗi chúng ta ai cũng cần phải trải qua một cái gì đó nó khó nói trong cuộc đời, những người tài giỏi và nổi tiếng hầu như ai cũng từng có. Huống gì là một người hèn nhát như mình.

Tôi đã biết nói dối người này, người kia, để che đậy đi những cái lỗi lầm xấu của mình.
Những lời nói dối đó nó không đáng để mọi người phải đề cập đến bản án của tôi.
Ví dụ: Tôi ăn cơm, tôi có thể nói dối rằng tôi đang uống nước.

Đó là những lời nói dối nhỏ bé. Tuy bé nhỏ nhưng mỗi ngày tôi để nó xảy ra một đôi lần rồi nó cũng thành to hơn thôi.

Và đã đến lúc tôi phải phủ nhận nó rằng. Nó sẽ được thiêu tan trong giây lát và ngay bây giờ. Vì để lâu nó sẽ trở thành cái thứ nguy hiểm đến một tính mạng cho chính mình.

Tôi nhủ lòng mình: Cần phải mạnh mẽ đối diện với những sự thật bởi vì mình cần sống cho những gì là thật, chứ không sống hộ một hoàn cảnh nào đó hoặc bịa ra để sống. Nếu như vậy thì đó là đã đánh mất đi chính con người của mình và quên lãng bản thân.

Trong cái thực có cái hư. Trong cái tĩnh có cái động. Trong cái tính nết con người có cái để đánh giá.

Trong cuộc sống quanh ta vốn rất gần mà lại là rất xa, tất cả đều là cám dỗ. Ta cho nó là thử thách là vì ta trải qua nó không được như ý muốn rồi đổ thừa là Thử thách.
Một chút tâm sự về lỗi lầm.
Hay có những khi ta thấy đời mình vô dụng, không gặp may thì lại đổ thừa cho số phận. Đó là vì mình đi theo lối sống của con đường mình trọn rồi mà thôi.

Tạo hóa sinh ra con người là để chiến đấu với cái thực, cái hư, cái ảo và cái vô hình mà chúng ta không thấy nhưng cảm nhận được.

Khi bước vào đời chúng ta đã biết khóc. Đó là nước mắt nói lên sự sống của con người từ cái tưởng chừng như hạnh phúc nhưng lại xen lẫn cái khổ đau.

Vì vậy khi Vui ta cũng khóc, khi buồn ta cũng khóc. Ngược lại. Khi hạnh phúc thì ta cười và khi buồn ta cũng mỉm cười.
Đó chính là nguyên nhân vì sao và tinh thần con người chúng ta bị đảo lộn.
Đó cũng là lý do vì sao chúng ta thấy cuộc đời này thay đổi theo chiều hướng có tiến có lùi.

Tôi nhận ra cuộc sống không chỉ dừng lại và kết thúc ở một lỗi lầm mà ta biết có thể vượt qua được nó.

Tôi sẽ cố gắng một lần nữa, một lần nữa, rồi tôi sẽ vượt qua.

Tôi xin nói trước với tất cả mọi người rằng, trong cuộc sống thật sự ở bên ngoài thực tế. Tôi không thể cũng như các bạn. Tôi không thể sống được hoàn toàn là một con người hoàn hảo. Nhưng tôi biết nên dừng lại ở chỗ nào và đi tiếp ở chỗ nào.

Tôi xin lỗi vì những gì tôi đã làm ai đó phật lòng và buồn vì tôi dù không biết lý do là gì.

Tôi xin lỗi vì những gì không thể nói thật bởi bất đắc dĩ nên tôi không muốn nói ra và không muốn phô trương nó, không muốn phơi bày nó.

Tôi muốn mình trở lại là chính mình và sống với cái điều tự do mà mình muốn.

— hoaiangmaychieu

Posted By Unknown14:29:00

Tình một đêm: Chỉ cần không dùng đến tình phí thì mọi thứ vẫn có thể rất đẹp

Lúc tôi bắt đầu ra đời, mẹ tôi chỉ dặn tôi rằng đừng để một người đàn ông cởi quần áo mình mà hãy để họ là kẻ thay quần áo cho mình... 

Tôi hiểu ý mẹ tôi, tôi cũng hiểu rằng một thằng đàn ông tốt thì nên biết "cởi" thì phải có trách nhiệm "mặc" cho người con gái đó, quy cho cùng cũng cần yêu thương...

Nhưng bước một đoạn dài, có những mối tình chỉ vẻn vẹn biết tên nhau, chỉ vẻn vẹn biết nhà nhau hay chỉ biết vài thứ cơ bản về nhau... Những mối tình một đêm. Những kẻ ngu ngốc chơi trò chơi và không biết rằng cả hai đang làm đau nhau...
Tình một đêm: Chỉ cần không dùng đến tình phí thì mọi thứ vẫn có thể rất đẹp
Tình một đêm: Chỉ cần không dùng đến tình phí thì mọi thứ vẫn có thể rất đẹp
"Đàn ông nói chuyện với đàn bà để được ngủ với họ, đàn bà ngủ với đàn ông để được nói chuyện với họ."

Tôi không đứng hoàn toàn và khẳng định câu nói này là đúng, nhưng tôi chỉ nghĩ, đã là con người, thậm chí còn là phụ nữ, tôi tin là ai cũng có nhu cầu hạnh phúc, không ai là không muốn bản thân được tôn trọng... Phụ nữ càng không!


Một hôm, tôi thấy bạn tôi khóc nứt nở và miệng thì lẩm bẩm: "Thằng khốn, mày là thằng khốn."

Tôi buồn cười, nếu biết nó là thằng khốn tại sao lại không né nó từ đầu. Ừ là yêu nhưng nếu là yêu thì tại sao lại chửi nó là thằng khốn... Tôi không tin có phụ nữ ngu ngốc. Để lên giường với ai là cả sự giằng co. Tôi không tin chỉ do đê mê mà lỡ dại. Còn về những phụ nữ buông mình, tôi không muốn đề cập tới vì vốn dĩ từ đầu, họ đã hoàn toàn xem việc đó chỉ là trò vui.

Phụ nữ tính toán lắm, thông minh lắm,.. bạn đừng phủ nhận! Chỉ là bạn chưa biết rõ thôi... Và đàn ông cũng không kém gì cả.

Tình một đêm, với nhiều người là sự mua bán hay là qua lại. Nhưng tôi nghĩ, tình một đêm là cả hai trái tim muốn khỏa lấp tìm đến nhau, đê mê cùng nhau. Ho lu mờ trong suy nghĩ nên không hiểu được bản thân đang tìm gì từ đối phương mà thôi. Có những mối tình, qua nhiều năm vẫn nhớ, có những cái tên, trái tim vẫn âm ỷ khi nhắc lại... Tôi tin như vậy!

Tôi thấy xã hội dạo này lạ, con người dạo này lạ! Tôi thấy nhiều kẻ coi tình yêu là thứ có thể mua bằng lệ phí, giả tạo khoa trương, nhưng bên trong vẫn đi tìm khoái lạc để khỏa lấp những khoảng trống trong tâm hồn... Còn những kẻ đến với nhau, rồi bước ra khỏi cuộc đời nhau, chưa chắc họ không nhớ về nhau. Chỉ cần không dùng tình phí, tôi tin tất cả mọi thứ vẫn đẹp!

Tình một đêm không có gì xấu hổ, nó cũng không đáng trách hay khiến bạn ân hận. Bạn trai sau này của tôi, tôi sẽ kể mọi mối tình tôi trải qua. Tôi không giấu vì tôi không xấu hổ gì cả. Tôi ghét những ai hổ thẹn giả tạo vì vốn dĩ cái khoái lạc luôn có ở mỗi người, tránh nó thì được chứ phủ nhận nó thì quá khó.

Sài Gòn rộng lớn, đụng nhau cũng là một cái duyên, còn nếu đã có duyên thì hãy tiếp tục tin vào chữ nợ, biết đâu có ngày... ta lại gặp mặt trả nợ... tình cho nhau!

Nhật Hạ - Tình một đêm: Chỉ cần không dùng đến tình phí thì mọi thứ vẫn có thể rất đẹp
Theo: Nhật Hạ - Guu.vn

Posted By Unknown16:24:00

Chồng mệt mỏi với bồ quá rồi, vợ ơi

Vợ cật lực kiếm tiền cho chồng làm ăn, còn chồng "cày" cật lực để nuôi bồ béo. Sợ chồng hết tiền, vợ lặng lẽ bỏ vào ví, còn bồ vô tư bắt chồng ăn uống nơi sang trọng.

Ngày mới quen, chồng chỉ dám dắt vợ ăn tô canh bún có 2 nghìn đồng, vậy mà vợ vẫn mừng rỡ hạnh phúc, giờ dắt bồ vô tiệm bánh sang trọng ở quận 1, bồ đã nhăn nhó, khó chịu. 

Khát nước, chồng chỉ dám dẫn vợ uống nước sâm hay nước mía ven đường, còn bồ phải uống nước cam vắt nguyên chất hoặc sinh tố có tiếng tận “Xì Gòn” mới chịu. 
Chồng mệt mỏi với bồ quá rồi, vợ ơi
Chồng mệt mỏi với bồ quá rồi, vợ ơi - Hình Mình Họa
Vợ thèm ăn gà rán cho biết với người ta, chồng lạnh lùng phán một câu: "Tui không ăn, bà ăn đi, tui ngồi chờ", còn bồ đòi ăn gà rán chồng chở chạy quanh quận 1 kiếm cho bằng được.

Cái ví hư, vợ chỉ dám ra chợ đêm để mua cho rẻ, còn bồ thì xài hàng hiệu mới đẳng cấp. Chồng hút thuốc nhiều, vợ lo lắng khuyên bảo, chồng lạnh lùng tuyên bố: "Thà bỏ vợ chứ không bỏ thuốc", còn bồ khó chịu khi thấy mùi thuốc, chồng vội vã mua một đống kẹo về cai thuốc cho bằng được. Không cai được, chồng mua một mớ kẹo cao su để ngụy trang khi đi với bồ.

Vợ mua cơm gà để chồng ăn cho ngon, chồng sỉ vả: "Bà làm giàu cho tụi nó". Bồ đòi ăn gà rán, chồng không ngần ngại tiếc tiền để làm vui lòng. 

Vợ cày cật lực để kiếm tiền cho chồng làm ăn, còn chồng cày cật lực để nuôi bồ béo bổ. Sợ chồng hết tiền, vợ lặng lẽ đưa cho chồng dằn túi, còn bồ vô tư bắt chồng đưa đón, ăn uống những nơi sang trọng.

Vợ là gái trinh 100%, còn bồ 100% chỉ còn trinh ở “lỗ rún”. Quen vợ 10 năm chưa bao giờ vợ để chồng phải khốn khổ, vậy mà mới quen bồ một năm chồng đã rơi vào bước đường cùng rồi vợ ơi.

Chồng mệt mỏi với bồ quá rồi, vợ ơi / Lukhachdem Blog
Theo: Vnexpress.vn - Hiệu

Posted By Unknown21:58:00

Bạn trai mắc bệnh bạo dâm

Bạn trai mắc bệnh bạo dâm. Dạo gần đây anh thay đổi khác thường, nói muốn chia tay, tôi hỏi vì sao anh nói không muốn tôi khổ. Anh là người đam mê tình dục, bạo dâm.

Tôi 25 tuổi, đang yêu người yêu 30 tuổi. Anh là người tốt, tình yêu của chúng tôi rất êm đềm. Tôi nghĩ đó là sự may mắn, nhưng cuộc sống thật trớ trêu, dạo gần đây anh thay đổi khác thường, nói muốn chia tay, tôi hỏi vì sao anh nói không muốn tôi khổ. Anh là người đam mê tình dục, bạo dâm.
Bạn trai mắc bệnh bạo dâm
Bạn trai mắc bệnh bạo dâm - Hình Minh Họa
Tôi hỏi sao lúc trước lại có ý định cưới tôi, anh nói lúc đó chưa tham gia vào hội những người mắc bệnh đó. Giờ anh tham gia rồi và đã trở thành con người khác hoàn toàn, thật sự tôi cũng không biết xử sự như thế nào nữa. Cho anh cơ hội và giúp anh thoát khỏi hội đó để trở về đúng con người ngày xưa hay chia tay như lời anh muốn?

Thực sự tôi rất rối vì nó đến quá đột ngột. Gia đình anh không hề biết chuyện này và muốn chúng tôi cưới nhau, anh lại là con trai duy nhất nữa. Tôi thật sự rất yêu anh, xin hãy chia sẻ cùng tôi. Chân thành cảm ơn.

Bạn trai mắc bệnh bạo dâm / Lukhachdem Blog
Thủy - Vnexpress.vn

Posted By Unknown08:57:00

"10 lý do phụ nữ thời nay chớ dại mà yêu trai nghèo"

"Bonus" thêm một điều mà mình nói ra có vẻ hơi cành cao cành thấp và động chạm tới nhiều đàn ông. Nhưng thật sự mình còn nghĩ rằng, thời nay trai nghèo đích thị là những trai bất tài và nói thẳng ra là những trai "thất bại" rồi.

Có thể mọi người sẽ cho rằng mình là kiểu phụ nữ xốc nổi, ham giàu, muốn gây sự chú ý. Nhưng sự thật là mình đã tốn mấy năm trời để yêu những chàng trai nghèo. Và các mối tình đó đều kết thúc trong nhục nhã làm mình phải hối hận về suy nghĩ “không cần đàn ông tốt túi, chỉ cần đàn ông tốt tình” của mình một thời.

Đây là 10 lý do mình đúc rút ra từ bản thân, và xin khuyên là chị em cũng nên lấy nó làm gương để lựa chọn bạn đời.
"10 lý do phụ nữ thời nay chớ dại mà yêu trai nghèo"
Là một Stylist, qua mấy năm dại dột quan niệm “không cần đàn ông tốt túi, chỉ cần đàn ông tốt tình” của mình một thời, mình thấy lãng phí thời gian khủng khiếp (Ảnh minh họa)

Một, yêu trai nghèo sẽ không bao giờ được cảm nhận vương miện của một nữ hoàng. Ban đầu mình nghĩ, chỉ cần tình yêu của anh, mình sẽ là công chúa. Nhưng dù được yêu chiều đến mấy, mà chỉ có thể ngồi ở quán cóc uống cà phê, ở vỉa hè ăn tối hay lang thang trong chợ săn hàng thùng thì đó chỉ là hạng công chúa Lọ Lem mà thôi. Tất nhiên, thời hiện đại không có phép màu để hóa phép nên lọ lem vẫn mãi là lọ lem ngồi nơi xó bếp với những bữa tiệc tưởng tượng.

Hai, yêu trai nghèo hạ sẽ bị hạ thấp sĩ diện. Xã hội bây giờ xô bồ, con người lại quá chuộng vẻ bề ngoài. Mà mình thấy đúng thôi, “quen sợ dạ, lạ sợ áo quần”. Vật chất bên ngoài tuy không quyết định nhưng làm nên đẳng cấp con người. Hẹn hò với người yêu mà ngồi sau một chiếc xe wave cũ với chiếc xe ga nó khác hẳn.

Chỉ đi cà phê thôi, mà đến thằng trông xe nó còn có quyền khinh. Bảo nó viết phiếu gởi xe nó cũng chẳng thèm, còn bảo “xe rách đó thì chó nó lấy”. Chó không thèm lấy mà mình còn ngồi sau chiếc xe đấy, hóa ra mình không bằng chó à? Mình vẫn nhớ như in cảm giác xấu hổ và tủi thân ngày đó đã hành hạ mình thế nào. Mình tủi thân và khổ sở vô cùng.

Ba, yêu trai nghèo khiến phụ nữ trở nên tự ái, ích kỷ, đố kỵ. Hội bạn gái của mình có 5 đứa thì hết 3 đứa có người yêu có điều kiện. Lúc đầu mình toàn chỉ trích tụi nó hám vật chất. Nhưng cuối cùng, thật lòng mà nói, mình mới là người luôn khổ sở vì ganh tỵ với chúng nó.

Làm bài toán đơn giản so sánh giá trị quà cáp nhận được là biết mình đã thua đậm. Còn mỗi lần tụ họp, liếc qua cũng biết cặp mình “cùi bắp” nhất. Đi ăn hay karaoke, tụi nó đều tranh nhau trả tiền cả vì biết bạn trai mình nghèo. Làm một kẻ bu bám bạn bè như thế, mình đâm ra tự ái hay giận dỗi.

Bốn, yêu trai nghèo khiến con gái ngày càng nghèo. Tình phí là một khoản không hề nhỏ. Nếu yêu được người tiền bạc rủng rỉnh, mình chỉ cần việc hưởng thụ mà không cần phải tự móc ví. Đằng này, để hẹn hò, các khoản thường bị chia đôi. Tệ hơn là những lúc bạn trai hết xăng, hết tiền ăn... mình cũng phải quyên góp. Con gái sướng nhất là lúc được yêu. Còn như thế tính ra chả sướng.

Năm, trai nghèo thường nghèo tài năng nhưng giàu trí tưởng tượng. Hầu hết đàn ông nghèo đều không tự nhận mình bất tài. Ngược lại họ nghĩ họ chưa gặp thời. Các người yêu trước của mình đều hăng hái diễn thuyết về tương lai lập công ty này, mở dự án nọ. Mở miệng ra là nhắc đến tiền tỉ nhưng đến bữa ăn vặt trăm nghìn đồng cũng để bạn gái trả.

Sáu, nếu không giàu trí tưởng tượng thì họ cũng sẽ rất sĩ diện hão. Đã ai gặp tình huống bị người yêu vay tiền để chở mình đi ăn chưa? Một người yêu cũ của mình đã làm thế. Tức là đến chết vẫn không chịu nhận mình nghèo, không có khả năng “bao” bạn gái.

Mình nhớ như in câu nói kinh điển của chàng ta “Đây nhé, tiền này là anh mượn, anh sẽ trả. Tức là bữa ăn hôm nay vẫn được trả bằng tiền của anh. Yêu anh em sẽ chẳng phải tốn kém gì cả”. Mình phát ốm với trò sĩ diện này của anh.

Bảy, phụ nữ yêu trai nghèo thường rất khó đẹp lên. Lý do đơn giản là họ không thích bạn gái chưng diện nổi bật và bị gọi là “hoa bãi cắm bãi *** trâu”. Ngoài ra còn nguyên nhân sâu xa hơn đó là họ sợ tốn thêm tiền vào khoản làm đẹp cho người yêu. Đàn ông ai cũng thích cái đẹp, nên hễ chàng nào khó chịu vì bạn gái thích làm đẹp và biện cớ bằng cách nói “anh muốn em đơn giản mộc mạc” thì rõ là có vấn đề.

Một trong số người yêu cũ của mình có thói quen là kiếm cớ gây gổ mỗi khi mình diện đồ đẹp. Và nói thẳng luôn “Em cố tình làm anh mất mặt phải không?”. Bó tay.

Tám, yêu trai nghèo rất khó được sự đồng thuận từ gia đình. Tâm lý làm cha mẹ ai cũng muốn con gái tìm được một bến đỗ bình yên và sung túc. Thế nên, 4 lần mang người yêu về giới thiệu là 4 lần mình làm bố mẹ buồn phiền lo lắng. Phản đối thì sợ mình làm liều, nhưng đồng ý lại sợ tương lai con gái sẽ bấp bênh.

Chín, yêu trai nghèo thì xác định luôn là nặng gánh gia đình nhà chồng. Chồng nghèo, dĩ nhiên bố mẹ chồng cũng không thể khá hơn. Làm vợ, làm dâu trong một gia đình thiếu trước hụt sau, liệu có bình yên thanh thản mãi được không? Gánh nặng kinh tế mình biết, nó đủ mạnh để làm phá hủy tình yêu và sự chung thủy.
Thực sự với mình bây giờ, thời nay trai nghèo đích thị là những trai bất tài và nói thẳng ra là những trai "thất bại" rồi (Ảnh minh họa)

Mười, yêu trai nghèo rất thấp thỏm, như người đi trong đường hầm với tâm trạng chờ đợi tương lai tươi sáng phía trước. Nếu gặp may, sẽ đến lúc gặp ánh sáng. Ngược lại, đó sẽ là một cuộc đánh cược trả giá bằng cả cuộc đời chờ đợi. Và cuối cùng, nếu có may mắn hay không thì đều phải trải qua cả một chặng đường trong nghèo khó.

"Bonus" thêm một điều mà mình nói ra có vẻ hơi cành cao cành thấp và động chạm tới nhiều đàn ông. Nhưng thật sự mình còn nghĩ rằng, thời nay trai nghèo đích thị là những trai bất tài và nói thẳng ra là những trai "thất bại" rồi. 

Vì thế, các bạn đừng "mắng" mình nhé. Đó chỉ là tất cả bài học xương máu và lý do mình khuyên chị em nên suy nghĩ trước khi yêu một người nghèo. Nói chung, nói trắng ra điều mình muốn nói là: Phụ nữ nên chọn trai giàu mà yêu vì sinh ra là phụ nữ thời nay, ai cũng "có giá" hết!

"10 lý do phụ nữ thời nay chớ dại mà yêu trai nghèo" / Lukhachdem Blog

Posted By Unknown18:27:00

Anh và những ngày cũ...

Filled under: ,

Lukhachdem Blog Tháng 5 - Những ký ức ngày cũ, sẽ mãi nhạt nhòa theo cơn mưa đêm nay...


10h đêm, mưa... người ta vội vàng tấp vào đường mặc áo mưa. Nó, vội vàng phóng đi, mặc những hạt mưa táp vào mặt. Mưa, lanh buốt trên da thịt. Nhưng, nước mắt, tê tái đến tận tim. Nó chỉ muốn những hạt mưa ấy cuốn đi những giọt nước mắt...

Cô bán hàng trung tuổi, đứng bên đường giơ tập áo mưa lên: ai mua áo mưa không? Chẳng biết có phải cô nói với nó không, hay chỉ đơn giản, cô mời tất cả những người đang hối hả trong cơn mưa bất chợt ấy... dù sao, nó cũng thấy vui, một thứ cảm giác, giống như là đang được quan tâm... mà sự quan tâm, thì luôn làm người ta ấm áp và hạnh phúc...
Anh và những ngày cũ...
Đã lâu lắm rồi, nó lại mới nhớ về Anh như vậy. Những giọt nước mắt vô thức lăn dài...

Những ngày cũ, giữa cơn mưa Sài Gòn, nó có một bờ vai để dựa, có một vòng tay để ôm...

Những chiều muộn, giữa lòng phố xá tấp nập, bên vai nó, anh vội chợp mắt, sau một ngày dài mệt nhoài, nó bình yên...
Blog Radio 286: Tháng 5 đến từ ngày hôm qua
Radio trên taxi đang phát bài hát mà anh đã hát tặng nó. Lần đó, anh hát cho nó nghe qua điện thoại, qua hàng trăm cây số cách xa, nó chẳng nghe rõ, chỉ biết rằng, từ đó, nó chẳng bao giờ quên bài hát đó cả...

Nó đặt nhẹ tay mình lên tay anh, anh nắm chặt tay nó, cùng với đôi mày rậm trên khuôn mặt ấy, nó nhìn thấy một nụ cười...

Cứ như vậy, hơn một năm trời... nó và Anh như hai đường thẳng song hành, cứ mải miết, không ai nói yêu, chẳng ai nói nhớ... họ xuất hiện trong cuộc đời nhau như lẽ tự nhiên là vậy.Vỗ về cho những yêu thương giản dị và mong manh. Và rồi, cũng như lẽ tự nhiên, họ bước ra khỏi cuộc đời nhau,... Anh e dè hơn khi nói chuyện với nó, nó cũng không còn hỏi những câu hỏi ngây ngô như trước.

Nó chưa bao giờ thấy buồn, khi anh đứng cạnh một người khác, rạng rỡ và hạnh phúc. Nó cũng chưa bao giờ thấy buồn, khi thay vì đưa nó về, anh vôi vã nghe điện thoại và vẫy taxi đi trước. Nhưng, có những phút giây, nó hối tiếc vì nó đã chẳng dũng cảm để giữ lấy anh về phía nó... Như lúc này đây, giữa phố đêm Hà Nội,...có ngây ngô quá không, khi những giọt nước mắt hiếm hoi của một con bé kiên cường như nó, là dành cho anh – người mà có lẽ giờ đây, đang hát cho một cô gái khác nghe và chúc cô ấy ngủ ngon.

Bất giác, nó òa khóc lên như đứa trẻ đang bị lạc giữa đêm tối và mưa. Nó thấy nghẹn ở cổ, một thứ cảm xúc dồn nén như muốn vỡ òa, nó khóc như chưa bao giờ được khóc, con đường trước mắt nhòe đi trong mưa. Nó lao đi trên, con đường dài hun hút, nỗi cô đơn và sợ hãi như nuốt chửng lấy nó cho đến khi tiếng nhạc chát chúa vang lên từ quán bar ven đường. 

Nó bừng tỉnh, dừng xe và đưa tay gạt đi những giọt nước trên mặt, nó chẳng biết rõ, là nước mắt hay là những giọt mưa, nhưng nó nhẹ nhõm, như vừa trút bỏ cả một khối bụi dày đặc và xám xịt dồn lại từ những tháng ngày ngột ngạt. Nó rút điện thoại, sửa lại cái tên của Anh trong danh bạ, thành kiểu tên mà nó vẫn lưu như những người bình thường. Nó chẳng đủ cao thượng để thầm chúc Anh hạnh phúc, nó chỉ mong nó hạnh phúc, nó cũng sẽ thật rạng ngời bên cạnh một ai đó, không phải Anh.

Những ký ức ngày cũ, sẽ mãi nhạt nhòa theo cơn mưa đêm nay...

Anh và những ngày cũ... / Lukhachdem
Choco Cat - Guu.vn

Posted By Unknown01:12:00

Được chú “dạy” chuyện người lớn

Filled under: ,

Sau khi đọc được bài viết “Sau đêm tân hôn là... địa ngục”, tôi cũng muốn tâm sự với độc giả của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống nỗi niềm của tôi, cũng như những gì mà bản thân tôi cố tình che đậy bấy lâu nay.

Tôi có một bí mật từ thuở còn niên thiếu cho đến bây giờ. Và có lẽ, sẽ chẳng có ai có thể biết được, ngoài tôi và người đàn ông ấy – là chồng của cô tôi. Tôi đã thực sự rất can đảm khi viết ra những dòng tâm sự này… và tôi hiểu, nếu bây giờ tôi không viết ra những dòng này thì có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi còn dám đối mặt với sự thật để chia sẻ với mọi người câu chuyện bí mật của đời tôi nữa. 

Hi vọng qua câu chuyện của tôi, mọi người có thể hiểu được nỗi đau của tôi, cũng như nỗi đau của rất nhiều người phụ nữ phải trải qua trong suốt cuộc đời mình… Và không biết, ai sẽ hiểu, ai sẽ cảm thông, ai sẽ rộng lượng, bao dung để yêu thương những người phụ nữ như chúng tôi – những người phụ nữ không còn trinh tiết. Nhưng chúng tôi ngây thơ, chúng tôi vô tội, chúng tôi chưa đủ lớn và trưởng thành để biết được đúng sai, phải trái trong cuộc sống này.

Nhà tôi nghèo, bố đi làm xa nên chỉ có mẹ và ba chị em tôi ở nhà, chị em tôi phải tự lo cho bản thân và động viên nhau học tập. Gia đình cô chú ruột ở sát nhà tôi, họ không có con vì chú ấy bị quai bị từ nhỏ. Thấy tôi khù khờ nên chú hay quan tâm, hỏi han tôi hơn chị gái và em trai mình… nhưng khi ấy, tôi còn quá nhỏ để biết được những mối nguy hiểm đang rình rập xung quanh mình, cũng như không có ai dạy dỗ cho một đứa con gái 13 tuổi khi ấy biết về những kiến thức giới tính, những dấu hiệu của một người con gái tuổi mới lớn.
Được chú “dạy” chuyện người lớn
Lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu được mối nguy hiểm đang ngày ngày rình rập (Ảnh minh họa)

Một lần ra ruộng hái rau, chú đã cố tình theo sau tôi và đứng bên cạnh một bờ ruộng khác vắng vẻ và nhiều lau sậy hơn. Khi tôi đang hái rau thì chú gọi tôi qua đó và bảo có nhiều rau ngon hơn nên tôi cũng theo chú sang bên ấy.

Chú kéo tôi vào bụi lau sậy ở đấy và bảo “Chơi trò chơi chuyện người lớn với chú nghen. Chơi xong chú sẽ phụ hái rau cho”. Tôi không biết sẽ chơi trò gì nhưng vẫn vui vẻ nhận lời. Chú bắt đầu hướng dẫn tôi làm theo những gì chú dạy... và một con bé 13 tuổi khù khờ, ngốc nghếch như tôi đã ngoan ngoãn nghe lời và làm theo răm rắp những động tác chú dạy… Và khi tôi ngã ra ruộng thì cũng là lúc tôi cảm thấy sợ hãi và đau đớn khi ở vùng kín của mình bị chảy máu…

Nghe lời chú nên khi về nhà, tôi vẫn không dám kể chuyện này với ai. Và những lần tiếp theo tôi đi hái rau, chú vẫn luôn đứng ở bên kia bờ ruộng để gọi tôi vào chơi trò chơi người lớn cùng chú… tôi vẫn ngốc nghếch vào theo và lại cùng chú chơi trò chơi chuyện người lớn. Mặc dù mỗi lần như vậy tôi đều rất sợ… nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo những gì chú "chỉ bảo".

Vài năm sau, ba mẹ thấy chị em tôi đã lớn và cần sự dạy bảo, hướng dẫn của mẹ nên ba mẹ tôi quyết định mua đất gần nhà để làm ruộng và không cho chị em đi hái rau xa nữa. Cũng kể từ đó, tôi thoát được những trò chơi của chú mình.

Bây giờ tôi đã 28 tuổi và đang là một người phụ nữ có địa vị trong xã hội… nhưng tôi vẫn không thể nào tự giải thoát cho bản thân mình khỏi những ám ảnh của chuyện quá khứ đau buồn ấy. Mặc dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng tôi không dám yêu ai, không dám kết hôn với bất cứ một chàng trai nào… vì tôi sợ họ lại đòi hỏi đến chữ trinh tiết, lại bảo tôi là đứa con gái hư hỏng, mất nết… tôi sợ họ sẽ không thông cảm và bỏ qua quá khứ của một cô bé 13 tuổi đã từng bị lạm dụng tình dục ấy!

Khi đọc tâm sự của người chồng trong bài viết “Sau đêm tân hôn là... địa ngục”, tôi càng sợ hãi khi nghĩ đến tương lai, hạnh phúc của cuộc đời mình. Liệu rồi, có một người đàn ông nào đủ bao dung để đón nhận và tha thứ cho những tội lỗi quá khứ của tôi hay không? Hay rồi, họ nói yêu tôi… rồi họ cũng sẵn sàng rũ bỏ tôi khi biết được sự thật về quá khứ đau lòng ấy?

Được chú “dạy” chuyện người lớn / Lukhachdem Blog
Lam Chiều ghi (24H.COM.VN)

Posted By Unknown23:09:00

Sau đêm tân hôn là... địa ngục

Cô ấy đã lấy hết can đảm để thừa nhận với tôi rằng: “Em đã không còn trong trắng trước khi yêu anh”… nhưng đáp lại lời giải thích của cô ấy, tôi chỉ lạnh lùng trả lời: “Bây giờ cô nói thì đã quá muộn rồi”.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Truyện tình yêu, Ngoại tình, Tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x.

Sau khi đọc được bài viết “Đàn ông nói gì về trinh tiết phụ nữ?”, tôi cũng muốn tâm sự với độc giả của chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống nỗi niềm của tôi, cũng như những gì mà vợ chồng chúng tôi đã trải qua suốt bao năm qua.
Sau đêm tân hôn là... địa ngục
Tôi vẫn không biết được cuộc sống hiện tại của cô ấy bây giờ như thế nào nữa… (Ảnh minh họa)
Cũng như bao bạn trẻ khi yêu nhau, hai chúng tôi luôn dành cho nhau sự tôn trọng… và trong suốt thời gian yêu nhau, chưa bao giờ chúng tôi đi quá giới hạn cho phép. Hơn nữa, tôi là một người sống rất nguyên tắc nên tôi không thể dễ dãi trong bất cứ chuyện gì, kể cả chuyện tình yêu. Vì thế, tôi luôn mong chờ đến ngày hai đứa thành chồng thành vợ, được tận hưởng đêm tân hôn ngọt ngào và cùng khám phá niềm hạnh phúc xác thịt với người vợ tôi yêu thương… với tôi, đấy mới là đêm tân hôn ý nghĩa, là sự khởi đầu cho một bước ngoặt mới với hạnh phúc của hai đứa.

Ngày còn yêu nhau, chúng tôi thực sự rất hạnh phúc vì cả hai đều rất hiểu và yêu thương nhau. Cô ấy lại càng trân trọng tình yêu của mình hơn khi biết tôi là một người đàn ông chân thành và luôn tôn trọng, giữ gìn cho cô ấy. Tôi yêu cô ấy, trân trọng sự “thuần khiết”, “sáng trong” của người con gái mình yêu thương… và tôi tin cô ấy, tin vào những gì cô ấy đã từng nói, tin rằng: vợ sắp cưới của mình vẫn còn là người con gái đúng mực, đoan chính.

Nhưng sau đêm tân hôn, tôi mới biết cô ấy không còn trong trắng… cái nguyên tắc trong con người tôi bắt đầu nổi lên… Cũng từ sau đêm tân hôn ấy, tôi không còn mặn nồng với cô ấy nữa. Mặc dù mới cưới nhau được hai ngày nhưng tôi không còn cảm giác muốn gần gũi vợ mình… vì lòng tự trọng của người đàn ông, vì cảm giác bị xúc phạm và lừa dối ghê gớm.

Sau 7 tháng hai vợ chồng ngủ quay lưng lại với nhau… tình cảm trong tôi nhạt nhòa, xâm chiếm tâm can tôi là cảm giác ghê tởm, sự giả dối, còn cô ấy thì dường như cảm nhận được những suy nghĩ của tôi, cũng như thấy tội lỗi khi đã lừa gạt tôi trong suốt thời gian qua… và cho đến một hôm, cô ấy đã lấy hết can đảm để thừa nhận với tôi rằng: “Em đã không còn trong trắng trước khi yêu anh”… nhưng đáp lại lời giải thích của cô ấy, tôi chỉ lạnh lùng trả lời: “Bây giờ cô nói thì đã quá muộn rồi”.

Tại sao trong khi yêu nhau, cô ấy dám tự tin nói với tôi rằng: “Chưa hề có một người đàn ông nào động vào người em hết”… thế sao bây giờ, khi đã thành chồng, thành vợ thì cô ấy mới dám nói là không còn trong trắng trước khi đến với tôi? Thà rằng, cô ấy cứ thẳng thắn nói từ lúc đầu, nếu còn yêu… tôi sẽ bỏ qua tất cả, còn nếu không thể chấp nhận, tôi sẵn sàng rũ bỏ tình yêu ấy… nhưng tại sao trước đấy cô ấy lại nói dối tôi? Tại sao cô ấy cứ phải nhận mình còn trinh trắng, đoan chính? Tại sao cứ giả vờ ngờ nghệch trước tôi như vậy trong khi cô ấy đã từng quan hệ với người đàn ông khác? Thà tôi buồn, tôi thất vọng vì người yêu mình không còn trong sáng, còn hơn phải sống trong cảm giác bị vợ mình lừa dối trong suốt bao nhiêu năm qua… để rồi khi biết được sự thật, tôi mất hết niềm tin vào tình yêu, vào người phụ nữ tôi đã từng rất trân trọng, rất yêu thương… Có lẽ, không ai có thể hiểu được nỗi thất vọng ê chề và cảm giác bị vợ mình lừa dối đau đớn như nào đâu?

Sau đêm hôm ấy, tôi đã đi thuê một phòng trọ và ở riêng với vợ. Sống ở nhà trọ được 5 tháng thì tôi đã tự giải thoát cho bản thân mình bằng cách ra nước ngoài để sinh sống… Và đã bảy năm trôi qua, tôi vẫn một mình sống ở nước ngoài, vẫn không liên lạc cho cô ấy, vẫn không biết được cuộc sống hiện tại của cô ấy bây giờ như thế nào nữa…

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ tôi quá ích kỉ, bảo thủ và cổ hủ… nhưng sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác của tôi như thế nào đâu. Trong đầu tôi lúc nào cũng có cảm giác bị lừa dối và xúc phạm… và không phải ai khác, đấy lại là người tôi đã từng yêu thương nhất, từng mong ước được chung sống với họ dưới một mái ấm gia đình, được sáng sáng, tối tối có nhau, san sẻ cho nhau mọi vui buồn trong cuộc sống…

Vậy mà cuối cùng… người tôi yêu thương nhất đã không trừ bất cứ thủ đoạn để lừa dối tôi. Sự thật muôn đời vẫn là sự thật, “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”… nhưng sự thật ấy cay đắng quá, đau đớn quá và nó khiến tôi thất vọng quá…

Cũng vì trải qua sự đắng cay trong tình yêu mà tôi nghĩ rằng: người phụ nữ không còn trong trắng thì không đáng tin cậy.

Lam Chiều ghi (24H.COM.VN)

Posted By Unknown22:52:00

Nếu chúng ta là những kẻ tham tình...

Lukhachdem Blog - Tham của, tham vật chất, tham vàng bạc, v...v...đã như những định nghĩa hiển nhiên và rõ ràng, nhuộm đặc màu tiêu cực. Còn tham tình- nếu chúng ta là những kẻ tham tình, thì nên hiểu như thế nào?

Theo Từ điển tiếng Việt, "tham" là những ước muốn bất chính, muốn quá nhiều thứ gì đó, điển hình là vật chất, như tiền bạc, danh vọng,... Nhưng tham tình, có lẽ không nên hiểu theo cách này. Vì vốn dĩ, "tình" đã khác với vật chất thông thường, nó thuộc về tâm hồn và chẳng hề dễ đoán định. Nó tự do, phóng khoáng, và "tình" ở phạm trù này không hề dính đến những lợi ích mang màu vật chất.

Có nhiều kiểu tham tình, và chẳng khó để nhìn nhận. Ai cũng có một lần mắc phải, nhưng liệu có nên dùng từ "mắc" ở đây, để chỉ nó như một căn bệnh hay không?. Từ tham tình của mình, đến tham tình của người, vì tham tình mà chịu tổn thương cũng có, vì tham tình mà đánh cắp hạnh phúc (thật sự hoặc lầm tưởng) của kẻ khác cũng có, vì tham tình mà đánh rơi tự trọng của bản thân, cũng có...Rốt cuộc, "tham tình" tưởng như đơn giản, tưởng như vô hại, mà thực ra lại quá phức tạp, đến nỗi đôi khi chúng ta cũng không thể tưởng tượng được hệ quả, hay kết quả của nó.

Vậy, căn nguyên của tham tình từ đâu mà ra? Có người nói nó sinh ra từ sự cô đơn cố hữu của con người, hoặc từ cái lòng tham vô hạn, hay từ sự hi vọng mù quáng của chúng ta. Có phần nào đó đúng, vì con người ai cũng có lúc cô đơn, ai cũng từng 1 lần mong có ai đó bên cạnh trong những lúc yếu lòng như thế. Mà không chỉ muốn 1, mà mong có thật nhiều người, để thông cảm và chia sẻ. Từ 1 mà cảm thấy chưa đủ, mới tham lam muốn nhiều hơn, muốn cả những người mà mình không nên chạm đến, thậm chí không nên nghĩ đến, ở bên mình. Lúc này, căn nguyên của tham tính còn từ sự ích kỉ của con người mà ra. Ích kỉ đến độ chỉ nhìn vào nỗi đau của mình, mà quyết tâm thờ ơ đi qua những ranh giới mà bản thân biết rõ là không được phép.

Thế nhưng, có người lại nói, không thể đổ tội cho những phút cô đơn đó, không thể gắn mác cho nó là nguyên nhân của tham tình. Vì có những người vẫn luôn có bạn bè bên cạnh, họ không hoàn toàn cô đơn, mà họ vẫn tham tình? Nghe ý kiến này, có cảm giác tham tình giống bệnh ăn cắp vặt. Có những người không thiếu hụt vật chất vẫn có tính tình kì lạ đó. Với những người có bệnh ăn cắp vặt như thế, đó là do sự kích thích về cảm giác. Cảm giác có được thứ gì đó mà không mất tiền, hơn thế là cảm giác nguy hiểm khi dấn thân. Tham tình khi không hoàn toàn cô đơn, là sự đòi hỏi được chia sẻ, sự thèm muốn cảm giác được đồng cảm, được trở nên yếu đuối trong vòng tay của bạn bè, hoặc của tình nhân. Cảm giác an yên đó như một chất gây nghiện luôn thôi thúc người ta đói tình, để rồi từ đó mà tham nhiều, nhiều hơn nữa.

v...v...

Vì tình thì vô vàn, nên căn nguyên là vô kể. Kể mãi cũng không hết, mà lôi căn nguyên ra cũng chỉ là để thỏa cái tính tò mò trong lòng, trong khi tham thì cũng đã trót tham rồi.

***

Trước đây, không hiểu thế nào là "biết chết rồi mà vẫn đâm đầu vào"

Thì ra, tham tình cũng gây nên cái chết như thế, nếu đi quá đà.

Chắc chắn biết thứ tình đó là thuốc độc, mà vẫn cam tâm uống

Dẫu biết nó làm con người ngày càng rệu rã, dù bình thường vẫn bị lừa mị bởi sự ngọt ngào của nó, vẫn cứ nhất quyết đi theo không bỏ. Để rồi đến khi đột ngột phải dứt, mới bàng hoàng như trái tim bắt đầu ngấm độc, đau đến phát sốt, hoặc đau đến bứt rứt, mà không có đề kháng đủ tốt, thì chắc chắn sẽ ngày một tiều tụy. Dẫu biết dựa vào nó, mà mất cả tự trọng, vẫn cứ liều lĩnh, vẫn cam tâm tình nguyện đưa tay đua chân đi theo. Dẫu biết cứ dựa vào nó, là mình dường như cũng yếu đi một chút, sức đề kháng lâu dần sẽ không còn vững trước những biến cố cuộc đời. Dựa vào nó, là sức mạnh khi đứng 1 mình sẽ ngày càng tiêu giảm. Nhưng, vẫn cứ bước, có khi lại bước hăm hở hơn.

Chẳng phải là mù quáng, vì vẫn nhìn ra được kết thúc của nó, vẫn thấy cái hệ lụy để mà sợ. Nhưng rồi đúng là Tình, chẳng có một sức mạnh nào, một sự tiên đoán nào thắng nổi nó. Để rồi nó vẫn cứ đưa người ta đi, đến với tham tình, vẫn ma mị kéo người ta đi, khiến người ta đôi khi quên cả hiện thực, quên cả cái kết đau thương kia.

Thôi thì cứ tự mình ngụy biện, ai chẳng có lúc tham, nếu ta đã trót là người sống theo cảm tính

Hoặc nếu là người sống lí trí, sẽ cố nén đau ngay từ bây giờ, vượt qua cái cám dỗ kia mà rút chân ra trước khi quá muộn

Thế nhưng, mấy ai có thể làm được như vậy?

Mấy ai có thể vượt qua sức quyến rũ chết người của trái Tình kia?

Nếu chúng ta là những kẻ tham tình / Lukhachdem Blog
Mèo Mai - Guu.vn

Posted By Unknown12:02:00

Nữ sinh viên tắm, thầy giáo gõ cửa “xin vào”

Nữ sinh viên tắm, thầy giáo gõ cửa “xin vào” - Khi tôi đang trần truồng như nhộng trong nhà tắm thì nghe thấy tiếng gõ cửa của kèm theo lời gợi ý “trao đổi“ của thầy giáo…

"Em mở cửa cho thầy vào đi! Thầy lên đây chỉ muốn giúp em đỡ vất vả trong đợt thực tế này và sẽ cho em có được kết quả cao nhất trong đợt báo cáo sắp tới".

Ngày ấy, nhóm chúng tôi gồm có 10 sinh viên đi khảo sát về vấn đề “Kế hoạch hóa gia đình”. Mặc dù chúng tôi cũng đã đi thực địa trước, cũng có một số người quen biết giới thiệu và được địa phương giúp đỡ rất tận tình… nhưng chúng tôi cũng không thể tránh khỏi những bỡ ngỡ, sợ hãi khi cả đoàn thực tập không có một cậu con trai nào.
Nữ sinh viên tắm, thầy giáo gõ cửa “xin vào”
Nữ sinh viên tắm, thầy giáo gõ cửa “xin vào” - Minh Họa

Cả mười đứa chúng tôi quyết định thuê một ngôi nhà không có chủ đã được bỏ hoang mấy năm nay để ở. Cuộc sống nơi bản làng nghèo heo hút này thật sự khiến chúng tôi rất sợ hãi mỗi khi đêm về. Thỉnh thoảng lại có một vài nhóm trai bản đến chơi, gạ chúng tôi uống rượu cần hay có nhã ý mời chúng tôi đi đâu đó vui chơi. Mặc dù là con gái nhưng chúng tôi cũng khá niềm nở với mọi người, dù không nhận lời đi chơi với họ nhưng chúng tôi rất biết cách từ chối khéo léo để vừa không mất lòng họ, vừa làm tốt công việc của mình…

Ở nơi không có sóng điện thoại này, chúng tôi chẳng thể liên lạc với ai, cũng chẳng có internet để chuyện trò với bạn bè, người thân. Mỗi lần có việc gì gấp, chúng tôi lại mượn xe đạp của dân bản để ra bưu điện xã gọi về cho mọi người… Bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu vất vả… chúng tôi đều động viên nhau vượt qua để có được kết quả báo cáo tốt nhất cho cả nhóm…

Vì phải khảo sát về chủ đề “Kế hoạch hóa gia đình” nên chúng tôi gặp không ít trở ngại khi hỏi người dân ở đây về những biện pháp kế hoạch hóa gia đình… Và điều đáng ngạc nhiên là hầu hết những người dân ở đây không biết bao cao su là gì. Họ không có một biện pháp tránh thai nào… cứ mỗi lần dính bầu, họ cứ thoải mái sinh con với tư tưởng “Trời sinh voi trời sinh cỏ”… Nhưng điều khiến chúng tôi dở khóc, dở mếu ở đây là khi phát bao cao su cho người dân và hướng dẫn họ cách sử dụng để phòng chống có thai ngoài ý muốn thì hôm sau, cả lũ chúnh tôi mắt tròn mắt dẹt khi thấy đám trẻ con trong bản thi nhau thổi bóng “bao cao su” và tung tẩy chạy khắp bản làng.

Vì tình hình không được khả quan cho lắm, cộng với sự thiếu hiểu biết của đa số người dân trong bản nên nhóm trưởng quyết định gọi điện về nhờ sự giúp đỡ của thầy giáo chủ nhiệm. Và cả nhóm thật không ngờ, chỉ tối hôm đó, thầy giáo đã có mặt tại bản làng heo hút này.

Chúng tôi quyết định ngăn cái phòng lớn ấy thành hai phòng nhỏ. Một để cho mười đứa chúng tôi, một để cho thầy giáo chủ nhiệm… Bọn con gái chúng tôi cảm động đến rơi cả nước mắt khi được thầy quan tâm và nhiệt tình giúp đỡ như vậy…

Nhưng dường như chủ đích của thầy lên đây khác hẳn với những gì chúng tôi mong đợi và kì vọng. Tối hôm sau, đoàn thanh niên địa phương mời chúng tôi đến giao lưu văn nghệ, cả nhóm chúng tôi và thầy giáo đã đi ra sân vận động xã để chuẩn bị cho chương trình văn nghệ từ lúc chiều. Cũng vì nghĩ dân bản hiền lành nên tôi cũng chẳng để ý gì khi mang quần áo vào nhà tắm để tắm giặt.

Khi tôi đang tắm rửa thì chợt nghe được tiếng gõ cửa liên hồi. Mặc dù rất lo sợ nhưng tôi vẫn cố giữ giọng bình tĩnh để hỏi “Ai đấy”… Bỗng, tôi như muốn ngã ngửa trong nhà tắm khi nghe giọng nói của thầy giáo “Thầy đây! Em mở cửa cho thầy vào đi! Thầy lên đây chỉ muốn giúp em đỡ vất vả trong đợt thực tế này và sẽ cho em có được kết quả cao nhất trong đợt báo cáo sắp tới”. Đến đây thì tôi đã hiểu được mục đích của thầy giáo mình! Không ngờ một con người hiền lành, đức độ, tốt bụng mà bao thế hệ sinh viên đã không tiếc lời khen ngợi thầy… lại bị xóa sạch trong tâm trí tôi trong chớp mắt.

“Em xin lỗi! Thế thì thầy vào nhà chờ em 5 phút nữa. Rồi hai thầy trò mình nói chuyện nhé thầy! Cái nhà tắm vừa nhỏ, vừa lắm đồ đạc… không tiện cho hai thầy trò mình nói chuyện lắm thầy ạ!” – Tôi không ngờ lúc ấy, mình vẫn đủ bình tĩnh để nói với thầy như vậy!

- Mở cửa cho thầy vào một lúc thôi! Thật sự thầy rất quý mến em! Quý em từ ngày đầu tiên thầy bước vào lớp nhận chủ nhiệm. – Thầy vẫn không thôi năn nỉ ỉ ôi.

- Em biết thầy rất quý sinh viên của mình. Và em cũng biết là thầy rất hay giúp đỡ sinh viên. Nhưng thầy ạ! Em sẽ không làm phiền thầy đâu! Vì em biết mình có khả năng đạt điểm cao trong đợt báo cáo đợt thực tế này… Cho nên thầy không phải lo lắng cho em đâu thầy ạ! – Tôi vừa khéo léo nói chuyện, vừa vội vàng khoác quần áo vào người.

- Thầy… thầy chỉ muốn….

Bất ngờ tôi đẩy mạnh cửa, bê cả chậu quần áo va vào người thầy giáo rồi đặt mạnh xuống hiên nhà và không quên “nhắc nhở” thầy: “Đã đến giờ rồi thầy ạ! Thầy ra nhanh lên không lại muộn buổi giao lưu đó. Em ra trước đây ạ!”.

Tôi vội vội vàng vàng đi ra sân vận động xã, lòng vẫn không khỏi thâp thỏm sợ hãi… Không ngờ, mình lại có thể bình tĩnh để đối mặt với một tên “yêu râu xanh” đội lốt trí thức như vậy!

Câu chuyện của tôi chỉ là một câu chuyện nhỏ trong số rất nhiều sinh viên nữ phải trải qua những cám dỗ trong môi trường giáo dục. Tôi muốn viết lên câu chuyện của mình để chia sẻ với các bạn và mong muốn các bạn hãy mạnh mẽ, bản lĩnh để đối mặt với cái xấu, cái ác… và dập tắt những động cơ xấu xa của những con người vẫn ngày ngày đứng trên giảng đường giảng dạy cho chúng ta về đạo đức, về nhân cách con người… nhưng bản thân họ lại không thể thắng nổi những ham muốn xấu xa, dục vọng đê hèn và gây khó khăn, áp lực cho sinh viên nữ của mình!

Hi vọng, những dòng tâm sự của tôi có thể giúp các bạn có cách nhìn sáng suốt và chín chắn hơn! Hãy nhớ rằng, trong môi trường Đại học, điểm số không phải là điều quyết định tất cả! Quan trọng hơn hết, đại học là môi trường tự học, tự rèn luyện, tự nâng cao ý thức và khả năng học hỏi của mình!

Chúc các bạn luôn thành công!

Nữ sinh viên tắm, thầy giáo gõ cửa “xin vào” / Lukhachdem Blog
Theo VNE

Posted By Unknown10:30:00