Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu

Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu. Cám ơn em vì đã yêu anh, lần thứ hai… Có sao đâu nếu em là người thứ hai, thứ ba hay thứ tư bước vào thế giới của anh?

Vì chúng ta chẳng phải tình đầu của nhau, nên có lẽ em sẽ chẳng cảm nhận được những cuồng si dại khờ của lúc mới yêu, em sẽ chẳng thấy anh khi ấy vụng về và ngượng ngùng như thế nào khi anh đứng trước người con gái anh yêu, và thậm chí cái nét trẻ con trong anh khi đó chẳng dám nhìn thẳng mắt cô ấy mà nói rằng “Anh yêu Em”.
Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu
Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu
Đã qua rồi những ngày yêu đương vụng dại, ngây ngô, qua rồi tháng năm tình yêu dường như là hơi thở, gần gũi mà cách biệt xa xăm. Vì chúng ta chẳng phải mối tình đầu của nhau, đôi khi anh chợt nghĩ, tình đầu đẹp nhưng dang dở và đau đớn thật nhiều. Dại khờ tuổi 17 khiến anh tổn thương và trống rỗng khi cô ấy bước đi.

Ấy là khi anh bần thần mất tự chủ, cứ thấy rằng trái tim đang đau đớn, biết bao dự định tương lai được anh và cô ấy tô vẽ thật đẹp bỗng tan thành mây khói. Anh đã đau thật nhiều.

Anh đã đến bên em, như thể lấp đầy khoảng trống trong tim, để tìm lại bình yên trong tâm trạng ngổn ngang bất ổn.

Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu


Em… Đón nhận trái tim anh bằng tình yêu giản dị chân thành, em yêu anh và em yêu cả quá khứ của anh nơi có cô gái ấy. Anh dò dẫm yêu em từng chút một như đứa trẻ lò dò tập đi sợ ngã. Anh biết trong anh còn đầy rẫy những muộn phiền, những ám ảnh đau thương trong quá khứ. Anh sợ một ngày em lại như người con gái ấy, bỏ mặc anh một mình trên con đường dài cô độc.

Em vẫn thế, yêu anh hiền dịu, một năm, hai năm, rồi ba năm tình yêu anh dành cho em cứ lớn dần, đủ để anh thấy rằng trong trái tim có nhiều ngăn của anh, em đã chiếm phần lớn.

Cảm ơn em cô gái của tháng Ba, chưa một lần trách móc anh sao không yêu em như mối tình đầu nhưng em có biết những vấp ngã sai lầm trong tình đầu đã giúp anh gom góp những yêu thương hiền dịu để trao tất cả cho em.

Đừng ghen với quá khứ của anh, suy cho cùng chuyện đã qua cũng đã qua rồi, không quan trọng việc anh yêu em như thế nào, vẹn đầy như mối tình đầu hay không, mà quan trọng là giờ đây và cả mai sau anh vẫn sẽ yêu em mãi mãi.

Và em này, khi nắng lên gọi cửa, khi tiếng chim cất tiếng, em hãy cứ nhớ rằng, anh vẫn yêu em như thuở ban đầu trái tim biết cất lời yêu thương.

Cửa hàng chăn điện hàn quốc chandienkorea xin kính chào quý khách. Chúc quý khách một mùa đông ấm áp cùng với các sản phẩm chăn điện hanil hàn quốc , chăn điện đệm điện nhung sưởi của chúng tôi

Vì chúng ta chẳng phải là tình đầu / Lukhachdem Blog
Theo: Góc Yêu Thương / Kenh14.vn

Posted By Unknown10:05:00

Vẫn yêu màu tím hoa lục bình - Truyện Ngắn

VẪN YÊU MÀU TÍM HOA LỤC BÌNH


Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.

***

Hoàng hôn buông lơi dòng sông, những tia nắng cuối ngày sóng sánh trên mặt nước làm lóe lên những tia sáng lung linh tựa hồ như luồng sinh khí đánh tan những đám mây mới vừa đó làm u ám cả bầu trời. Mấy hôm nay sông Thơ hứng chịu những cơn mưa dữ dội, nước lại kéo về và đương nhiên lục bình lại đến.

Diễm ngồi mơ màng bên dòng sông để ngắm lục bình trôi nổi dập dờn theo con nước. Không biết tự bao giờ Diễm lại si mê màu tím hoa lục bình đến ngây dại, đối với cô, hoa lục bình là loại hoa đẹp nhất trên thế gian này. Bởi sự si mê, cuồng dại màu tím lục bình cho nên mỗi chiều sau khi tan học Diễm lại nấn ná ở sông Thơ để ngắm hoa lục bình dăm ba phút rồi mới về nhà. Sông Thơ là con sông ở phía sau ngôi nhà nhỏ của mẹ con Diễm, con sông phủ đầy kỉ niệm thân thương của hai mẹ con.

Diễm được Trời phú cho một nhan sắc mỹ miều mà bất cứ ai nhìn vào cũng cảm mến và cuốn hút. Độ tuổi trăng tròn vành vạnh lại khiến cho vẻ đẹp của Diễm tỏa sáng hơn bao giờ hết và lẽ đương nhiên, bất cứ chàng trai nào cũng muốn có được cô. Tiếng thơm đồn xa, từ đầu làng đến cuối ngõ lúc nào Diễm cũng được vây quanh bởi đám trai làng. Và trong số những chàng trai bám đuôi đó thì Hoàng là chàng trai được Diễm ưu ái nhất, bởi lẽ, Hoàng là chàng trai duy nhất biết yêu màu tím hoa lục bình giống cô.
Vẫn yêu màu tím hoa lục bình - Truyện Ngắn
Vẫn yêu màu tím hoa lục bình - Truyện Ngắn
Vào một ngày đầu thu, cái nắng oi ả của mùa hạ nhường chỗ cho những tia nắng dịu nhẹ. Người ta thường nói, mùa thu là mùa của sự thăng hoa tình yêu và chính vì lẽ đó nên sau một thời gian con tim nhảy nhót, xao xuyến và rung động thì Diễm và Hoàng cũng trở thành một đôi kể từ những ngày chớm thu dịu nhẹ ấy.

Hơn một năm trôi qua, hoa lục bình vẫn nở tím một dòng sông và những cánh hoa trôi nổi ấy chính là nhân chứng cho tình yêu ngây thơ vụng dại của hai người. Để rồi, mỗi lần hai đứa giận nhau lại tìm đến mùa tím hoa lục bình để thổn thức.

Ánh trăng hôm nay thật lung linh nhưng đầy ma mị, thoắt lại hiện lên sáng chói lung linh trên mặt nước, thoắt mờ mờ ảo ảo khiến cho tâm hồn người thưởng trăng phải đê mê. Đắm mình trong ánh trăng huyền ảo có ngọn gió lộng thênh thang ấy, Hoàng ngồi trên bờ đê sông Thơ để đợi Diễm.

Nhắm nghiền đôi mắt nhớ về những kí ức đẹp đẽ của cô nàng tình si, bỗng nhiên có một bàn tay quàng qua mắt Hoàng. Lúc nào cũng vậy, đây là trò đùa quen thuộc của Diễm và hình như Diễm không cảm thấy trò đùa của mình cũ rích mà ngược lại, cô cảm thấy vô cùng thích thú bởi vì mỗi lần chơi trò này cô lại được Hoàng vòng tay ra sau để ôm chiếc eo thon thả của mình.

Như mọi lần, sau khi Hoàng vòng tay ra sau ôm vòng eo thon thả rồi nhẹ nhàng đặt lên đôi môi đỏ mộng của Diễm một nụ hôn nhưng hôm nay nụ hôn của Hoàng không nhẹ nhàng mà lại cháy bỏng và cuồng nhiệt. Ghì chặt Diễm trong vòng tay rắn chắc, hai lồng ngực nóng hổi cọ sát vào nhau, tiếng đập của hai trái tim nhộn nhịp tựa hồ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, mọi mạch máu dâng trào khiến cho cơ thể của đôi trẻ nóng lên theo từng cung bậc cảm xúc. Sông thơ êm đềm chảy, từng cánh hoa lục bình hé nở trước sự thăng hoa tình yêu của đôi trẻ.

Sau những phút giây cảm xúc chảy tràn, Diễm nằm mơ màng trên đám cỏ xanh để thả hồn theo cánh hoa lục bình chập chờn dưới nước. Hoàng nhìn Diễm e dè nói: "Anh...anh...xin lỗi. Nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm với em"

Diễm nhắm ghiền đôi mắt và nói với giọng rất nhỏ: "Em tự nguyện cho nên cái em cần không phải là hai chữ chịu trách nhiệm mà là tình yêu"

Hoàng dìu Diễm lên tựa đầu vào ngực mình: "Em hãy dùng lý trí mà cảm nhận nhịp đập của trái tim anh đi. Dù đường đời có bao nhiêu ngã rẽ và xô đẩy anh đi đâu nhưng trái tim này luôn tình nguyện để lí trí em điều khiển. Được chưa em yêu của anh?"

Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.

......

Bầu trời hôm nay cao vời vợi, những khóm hoa dại bung nở hai bên vệ đường, làn gió êm đềm thổi tung làn tóc mơ màng của Diễm. Hoàng đèo Diễm trên chiếc xe đạp và tung tăng trên con đường dẫn về làng quê bé nhỏ.

Diễm ngồi sau lưng Hoàng ca hát ríu rít, Hoàng vừa đạp vừa gắng sức châm chọc Diễm: "Nghe em hát mà chân anh nó cứ bủn rủn không thể nào đạp được"

Diễm nhéo sau lưng Hoàng một cái và đáp lại bằng giọng thanh cao: "Được nghe em hát là một vinh dự to lớn của anh, không biết thưởng thức còn ở đó mà chê kiểu này kiểu nọ"

Xe đạp đã lên dốc và đang chuẩn bị lao xuống con dốc kế tiếp, Hoàng thở phào một cái và nói: "Giờ em muốn sao? Ngừng hát hay muốn lao xuống dốc mà không cần dùng thắng?"

Diễm vẫn nguyên tính ương bướng: "Anh có gan thì cứ thử, em sẵn sàng chiều lòng" – mỗi lần Hoàng trêu chọc Diễm thì Diễm luôn là người thắng cuộc.

Hoàng thả lỏng cơ thể, nhắm mắt để xe chạy tự do. Xe đạp càng lúc càng chạy nhanh, lao qua những ổ gà trên đường làm Diễm chao đảo phía sau. Hoảng hốt cô níu áo Hoàng nói: "Thôi, em sợ rồi, anh thắng lại đi, em thua rồi"

Hoàng mở mắt ra nhưng ôi thôi, chiếc thắng đã không còn nghe sự điều khiển của bàn tay Hoàng, không biết từ khi nào chiếc thắng đã bị đứt. Sắc mặt Diễm không còn chút máu bởi vì phía trước là một chiếc xe tải đang xi nhan qua đường.

"Rầm"

.....

Căn nhà nhỏ được bà Quyên dựng sau mé sông kể từ ngày người đàn ông đó bỏ rơi mẹ con bà. Cái đêm mưa gió bão bùng, bà bụng mang dạ chửa chạy như người điên lao ra sông Thơ với hy vọng được sống cùng người mình yêu đi đến tận cùng trái đất. Nhưng rồi bao cơn mưa đã tận, chuỗi đêm đợi chờ đã tàn, bình minh vẫn cứ lặp đi lặp lại trên sông Thơ nhưng mãi mãi hình bóng của người bà yêu vẫn chỉ là lời hứa trên chót lưỡi đầu môi. Để đến lúc bà gục ngã ngay trên bờ sông thì bà mới chợt nhận ra là mình đã bị bỏ rơi thật sự, nước mắt hòa vào nước sông, nổi thất vọng thả trôi theo con nước và nổi buồn chôn chặt sau màu tím hoa lục bình, bà gượng dậy để tiếp tục con đường chông gai phía trước.

Bầu trời bỗng dưng đổ mưa, ngồi bên cửa sổ hứng những giọt mưa lạnh tanh bà lại nhớ đến ký ức ngây dại một thời. Tưởng đã bị lãng quên theo màu thời gian và thả trôi theo con nước nhưng giờ đây, khi cảm xúc chạm đến đến bà vẫn thấy đau vì vết thương lòng ngày nào giờ vẫn rỉ máu và nổi đau ấy vẫn còn vẹn nguyên như mới ngày hôm qua.

Sông Thơ vẫn yên bình chảy, hoa lục bình chở đầy thương nhớ vẫn tím một dòng sông mà người thì cứ ra đi mãi mãi. Đã bao lần bà đứng ngây người ở sông Thơ để đợi chờ một điều gì đó quá hư vô và cũng không ít lần bà phải nhỏ lệ vì không thoát ra được hình ảnh của một người đàn ông ghim chặt trong trái tim mình. Dẫu biết là mình bị phụ, dẫu biết là người ta không xứng với tình cảm của mình nhưng trái tim bà vẫn hướng về một người. Bà bất chấp mọi sự giằng xé của lí trí để nuông chiều cảm xúc và lén nghĩ, lén nhớ về tình yêu ngây dại thởu đôi mươi của mình.

"Rầm" cửa nhà được bật toang trước những kí ức bà đang thổn thức. Một lũ người kéo đến đột ngột xông vào nhà, nước mưa từ những người kéo đến làm ướt cả một khoảng rộng. Bà Hoa tóc tai rũ rượi, nước mưa vẫn đang còn ròng rọc chảy từ trên đầu chảy xuống, ánh mắt sắc lạnh, thái độ hung tàn lao nhanh đến cấu xé bà Quyên. Vừa đánh bà Hoa lại liên tục chửi bới và nguyền rủa không dứt.

"Mày dạy cái đồ con hoang đó như thế nào hả? Mẹ con mày muốn từ chim sẻ hóa thành phượng hoàng thì bà này sẽ đánh cho mày thành gà trụi lông. Đồ đàn bà hư không biết dạy con gái để nó đi quyến rũ con tao"

Những lời nói của bà Hoa như cứa sâu vào tim bà, nổi đau khổ tột cùng của ngày xưa giờ lại lặp lại khiến bà chơi vơi trong mớ cảm xúc hỗn độn mà quên việc phải đánh trả hay hỏi nguyên nhân vì sao?

Những người đàn ông lực lưỡng đi cùng bà Hoa ra sức đập phá mọi vật dụng trong nhà, tiếng vỡ vụn của bộ ly bình rít lên một tiếng động sáng loáng. Lúc này bà Quyên mới sực tỉnh. Vội vàng ngẩng đầu dậy và chạy đến ngăn cản bọn người hung tàn kia.

"Các ngươi làm gì vậy? Ai cho phép các ngươi vào đây đập phá đồ nhà tôi"

Bà Hoa chanh chua chỉ vào mặt bà Quyên: "A...mày còn dám to mồm hả? Đứa con hoang nhà mày dám dụ dỗ quý tử nhà tao để bây giờ thằng con cưng nhà tao phải nằm viện kia kìa"

Bà Quyên vẫn chưa hiểu: "Con bà nằm viện thì có liên quan gì đến con gái nhà tôi?"

Bà Hoa chống nạnh, dùng tay xỉa xói và lấn tới ép bà Quyên vào mép tường: "Nó dụ dỗ con tao, rủ nó đi chơi, nhởn nhơ ngồi sau bắt con tao đèo để xe tung té nhào ra đường phải nằm viện. Mày vừa lòng chưa?"

Như một luồng điện chạy thót tới tim, bà Quyên vội vàng nắm tay bà Hoa hỏi dồn dập: "Thế con tôi sao rồi? Nó đang ở bệnh viện nào?"

Bà Hoa bĩu môi giễu cợt: "Con hoang của mày hả? Chạy đến bệnh viện mà hốt xác nó về đi"

Lời nói của bà Hoa như nhát dao chí mạng đánh trúng tim, xuyên qua màn mưa bà tức tốc lao đến bệnh viện. Vẻ hoảng loạn làm bước chân của bà loạng choạng cứ xoắn vào nhau và không biết đoạn đường từ nhà đến bệnh viên bà đã té bao nhiêu lần. Nước mắt hòa vào trong nước mưa chảy ròng rọc thành dòng trên đôi má gầy gò của bà.

Vừa chạy bà Quyên vừa gào thét: "Con ơi, con đừng bỏ mẹ..."

.....

Trong hành lang bệnh viện, người của nhà bà Hoa đứng vây quanh căn phòng cấp cứu đang sáng đèn của Hoàng.

Đối diện là phòng của Diễm, cô vẫn đang hôn mê nhưng không một bóng người lai vãng. Cánh cửa phòng cấp cứu của Diễm mở ra, bác sĩ nhìn quanh tìm kiếm thân nhân của cô. Vội đi đến đám người nhà Hoàng và liên tục hỏi: "Ai là thân nhân của cô gái này?"

Không một tiếng trả lời, mọi người cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu của Hoàng, vị bác sĩ lại hỏi thêm một tiếng: "Tôi hỏi ai là thân nhân của cô gái này"

"Là tôi"- bà Quyên mặt mày bơ phờ, áo quần ướt nhem vội vàng lao đến túm lấy tay bác sĩ và hỏi với giọng mếu máo: "Con gái tôi sao rồi bác sĩ?"

Như chờ đợi một câu nói an lành thốt ra từ miệng của vị bác sĩ nhân từ kia, nước mắt bà không ngừng rơi trên khuôn mặt khắc khổ.

"Con gái bà đã qua cơn nguy kịch nhưng máu bị mất quá nhiều, chúng tôi đang kiếm người nhà để lấy mẫu máu chuyền" – vị bác sĩ hiền từ đáp.

Bà Hoa chụp tay bác sĩ: "Hãy lấy máu tôi, tôi là mẹ của em nên có lẽ hai mẹ con tôi có cùng một nhóm máu"

Mở cửa phòng bệnh sau khi đi lấy mẫu xét nghiệm về, bác sĩ nói với bà Hoa bằng một vẻ mặt hớn hở: "Thật may mắn, hai mẹ con bà có cùng nhóm máu nhưng...." – bác sĩ ngập ngừng.

Vẻ hoảng hốt, khó hiểu hiện lên đôi mắt của bà Quyên: "Nhưng sao hả bác sĩ, có vấn đề gì à!"

Bác sĩ thở dài nói: "Thể trạng bà rất yếu. Nếu với tình trạng này thì sau khi chúng tôi lấy máu của bà thì e là bà sẽ bị kiệt quệ mất"

Bà Quyên xua tay: "Không sao đâu? Bác sĩ nhìn tôi vậy chứ tôi khỏe lắm, cho máu xong tôi về nhà ăn uống bồi bổ vào là được ấy mà"

Bác sĩ ngập ngừng: "Nhưng..."

Chưa nói dứt câu thì đã bị bà Hoa ngắt lời bằng hành động chìa tay ra trước mặt: "Đừng nhưng nhị gì hết, bác sĩ hãy tin tôi đi"

Không thể từ chối trước hành động cao cả của người mẹ nên bác sĩ đã ậm ừ nhận lời: "Bà muốn cho máu thì hãy theo y tá làm giấy cam kết và hãy hứa với tôi là về nhà ăn uống bồi bổ thêm nhé!"

Ngồi nhìn con gái đang nằm trên giường bênh, nước mắt bà Quyên lại rơi: "Con ơi, con là niềm tin là cuộc sống của mẹ nhưng mẹ không cho phép con gặp bất cứ bất trắc nào hết"

Bên ngoài hành lang lại có tiếng động xôn xao. Cửa phòng cấp cứu của Hoàng đựợc bật tung. Vị bác sĩ hỏi: "Ai là người nhà của cậu thanh niên bên trong?"

Bà cô của Hoàng chạy đến: "Là tôi. Cháu tôi sao rồi?"

Bác sĩ: "Chúc mừng bà. Cậu ấy đã qua cơn nguy kịch"

.....

Trời mùa thu dịu nhẹ, hoa lục bình vẫn âm thầm trôi trên sông Thơ nhưng người yêu hoa đã vắng bóng.

Hoàng và Diễm được chuyển qua phòng hồi sức, sau những giờ đồng hồ hôn mê thì Diễm đã tỉnh lại. Hình ảnh đầu tiên khi Diễm mở mắt ra là người mẹ hiền từ chăm chú nhìn cô, nở một nụ cười bình yên với mẹ. Bà Quyên ôm cô vào lòng: "Tỉnh rồi, may quá....con gái của tôi tỉnh rồi. Cám ơn Trời Phật đã cho con tôi sống lại"

Bỗng Diễm cất giọng: "Mẹ...anh Hoàng đâu?"

Bà Quyên ú ớ: "Ờ...nó không sao?"

"Không sao là tốt rồi? Mẹ kêu anh ấy qua đây với con đi, con nhớ anh ấy »

Dường như nụ cười trên môi bà Quyên vụt tắt : « Hoàng...nó...nó... »

Diễm nhìn mẹ như muốn đợi chờ câu trả lời, ánh mắt tội nghiệp của cô cuốn sâu vào trái tim đang thắt lại của bà Quyên : « Con và Hoàng yêu nhau lâu chưa ? »

Diễm nở một nụ cười hạnh phúc : « Được hơn một năm rồi mẹ, chúng con cũng định công khai nhưng... »

Bà Quyên nhỏ lệ : « Con đã biết mối quan hệ giữa nhà mình với nhà Hoàng ra sao rồi chứ ? Tại sao con cứ muốn dây vào cái gia đình đó ? Con có muốn mẹ chết đi không ? »

Diễm nước mắt nước mũi giàn giụa, nhớ lại những kí ức buồn mà gia đình Hoàng đã giáng xuống đầu hai mẹ con mình : « Con biết mẹ tủi khổ và chịu những thiệt thòi lớn nhưng con yêu anh Hoàng, con yêu màu hoa tím lục bình »

Bà Quyên thở dài, lắc đầu ngán ngẩm : « Mẹ đã cấm con bao nhiêu lần không được yêu màu tím hoa lục bình, cấm con ra bờ sông ngắm hoa mà tại sao con cứ dối mẹ như thế ? »

« Mẹ à ! Con hiểu những gì mẹ nói nhưng con không thể nào không yêu màu hoa ấy, bởi vì, trong màu hoa ấy có hình ảnh của anh Hoàng »

Bà Quyên chỉ thẳng vào cánh cửa phía trước : « Con yêu Hoàng, vậy thì con đi đi, mở cánh cửa đó ra và tìm gặp người con yêu đi. Nó đang ở phòng bên cạnh con đó. Thử coi con có lọt vào được căn phòng đó không rồi tính chuyện yêu nhau. Nếu họ để cho con vào thăm Hoàng thì mẹ cũng cho phép hai đứa quen nhau, nhưng nếu họ không cho con vào thì từ nay hãy quên Hoàng đi »

Diễm nhìn mẹ rồi lấy hết can đảm lê bước chân và bật tung cánh cửa, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Diễm là đám người nhà Hoàng bao vây căn phòng. Diễm bước chân liêu xiêu đến trước mặt bà Hoa : « Cô, anh Hoàng sao rồi ạ ! »

Bà Hoa hung hăng đứng đật dậy chỉ vào mặt Diễm : « Cô còn nhắc đến con trai tôi sao ? Loại con hoang như cô sao có tư cách để hành hạ con tôi như vậy ? »

Diễm nới bằng giọng yếu ớt của một người bệnh : « Cô...con không có. Con và anh Hoàng yêu nhau thật sự »

Bà Hoa nhếch môi : « Yêu ? Buồn cười. Cô dựa vào cái gì để yêu con trai của tôi ? Dựa vào một người mẹ lăng loàn, hư đốn chuyên đi cướp chồng người khác hay dựa vào cái nghề chăn vịt đầy tự hào của mẹ con cô »

Cơn tức đã lên tới tột độ, Diễm thở hổn hển, từng hơi thở cứ dồn lên : « Cô không được sỉ nhục mẹ tôi, cô có thể nói bất cứ điều gì chỉ duy nhất là không được đụng đến mẹ tôi »

Bà Hoa và cả đám người cười lớn : « Ta cứ sỉ nhục thì sao nào ? Thực chất mẹ mày sao thì ta cứ nói vậy thôi »

Diễm hét lớn : « Các ngươi im đi, dựa vào gì mà các ngươi có quyền hạ nhục người khác như vậy ? »

Bà cô của Hoàng cất tiếng : « Dựa vào gia tộc chúng tôi, dựa vào quyền thế và tài sản của chúng tôi đang có. Không phải cô muốn từ vịt hóa thiên nga nên mới đeo bám thằng Hoàng nhà tôi đấy thôi. »

Nổi uất hận dồn nén tận não, cô tiến về phía cô của Hoàng và nói : « Phải...các ngươi có tiền nhưng đồng tiền không có tư cách cướp đi lòng tự tôn của một người đâu ? Đừng tưởng có tiền là có thể lăng mạ người khác như thế ? »

Cô của Hoàng đẩy Diễm một cái thật mạnh làm cho Diễm té nhào xuống : « Đồ con hoang, mày có tư cách gì dạy đời bà hả ? »

Bị té xuống nền gạch một cái rất mạnh cộng với thể trạng không được tốt cho nên Diễm chỉ biết khóc thét lên: « Các ngươi dựa vào gì mà cứ nói tôi là con hoang ? Tôi là con hoang thì các người là đồ quỷ dữ»

Bà Hoa chạy tới túm tóc Diễm : « Mày nói ai là quỷ, vậy để tao cho mày biết quỷ dữ là như thế nào nhé ? »

Bà Quyên vì muốn con gái thông suốt và muốn cô căm thù gia đình họ để từ bỏ tình yêu ngang trái kia nên từ đầu câu chuyện bà chỉ đứng ở cánh để nhìn con gái đối diện với sự thật phủ phàng. Khi thấy Diễm bị xô ngã, ban đầu bà cũng định cho con tự đứng lên để học cách bước tiếp nhưng rồi với tình thương vô bờ bến của mẹ bà không cho phép mình làm ngơ trước nổi đau của con.

Bà lao tới tát bà Hoa một cái : « Bà làm gì con gái tôi thế ? »

Ngay lập tức bà Hoa túm tóc bà Quyên quay mấy vòng, chứng kiến cảnh mẹ mình bị ức hiếp, Diễm cũng bò dậy để bênh vực mẹ nhưng do thể trạng quá yếu lại bị đẩy một cái quá mạnh nên nhất thời cô không thể đứng lên nổi, nhìn mẹ mình bị đám người vây quanh, Diễm chỉ biết gào khóc.

Cảnh tượng hôm nay gợi nhớ đến kí ức năm nào của tuổi thơ, những vết thương ngày nào giờ lại toang hoác và dấy lên cuồn cuộn trong tâm khảm của Diễm. Ngày đó, Diễm chỉ mới 10 tuổi, cả nhà bà Hoa kéo mẹ ra ngoài đường để biêu riếu. Họ nói, mẹ dám lăng nhăng với chồng họ,họ thấy cảnh mẹ cút con côi nên thừa thế ức hiếp. Kể từ ngày đó, Diễm ghét cay ghét đắng gia đình Hoàng, tự hứa với lòng là sẽ trả thù sự chà đạp lên lòng tự tôn. Nhưng cuộc sống đôi lúc vẫn hay chệch hướng và trớ trêu thay con tim Diễm không thể chối từ Hoàng – người đang mang dòng máu của những con người được coi là « quỷ dữ » nơi vùng quê bé nhỏ ấy

Nằm trong phòng bệnh chợt nghe tiếng mẹ mình cãi vả, linh tính có chuyện không hay xảy ra nên Hoàng bật cửa ra ngoài. Hình ảnh cả gia đình cùng nhau xúm đánh bà Quyên còn Diễm thì lê lết dưới nền nhà gào khóc, tim Hoàng như vỡ vụn, ngay lập tức Hoàng chạy đến và hét lên : « Mọi người đang làm gì thế ? »

Lúc này đội bảo vệ của bệnh viện mới tức tối chạy đến giải tán đám người nhà bà Hoa.

Bà Quyên với đầu tóc rối bời, mặt mày thâm tím, áo quần xộc xoạc nằm sống soài giữa nền nhà. Diễm trườn người đến ôm lấy bà Quyên, hai mẹ con ôm nhau khóc thảm thiết : « Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ...Chính con đã hại mẹ. Chính con đã khiến họ chà đạp lên mẹ »

Bà Quyên nói không nên lời : « Con có thấy số phận mẹ con mình như thế nào chưa ? Có thấy tình yêu của con rồi sẽ ra sao chưa ? Họ có tiền, họ ở trên cao...mình nghèo thì luôn luôn chịu thiệt thòi con ạ !»

Tiếng khóc xé lòng của hai mẹ con Diễm cộng với sự ngang ngược của mẹ mình đã khiến Hoàng thật sự lúng túng, lê từng bước nặng nhọc với hai hàng nước mắt giàn dụa trên khuôn mặt nhuốm đầy tiếc nuối, cúi người xuống vội lau dòng nước mắt trên bờ mi của Diễm nhưng bị Diễm đẩy tay ra : « Anh đi đi, từ nay tôi với anh không còn nợ gì nhau hết »

Gượng hết sức lực cuối cùng, Diễm dìu mẹ quay lưng bước đi bỏ lại sau lưng hình ảnh người đàn ông cô yêu hết mực.

Hẫng !

Một cảm giác nhói lên nơi lồng ngực đang phập phồng loạn nhịp khiến Diễm lê bước nặng nề.

Hoàng nhìn theo hình bóng liêu xiêu của Diễm mà quặn thắt nơi đáy lòng, cổ họng đắng chát và mi mắt cay cay. Thầm trách sao ông Trời cứ thích trêu ngươi, trách sao số phận hai gia đình cứ quay vòng trong mớ hiềm khích không thể nào lột bỏ được. Ngày đó, Hoàng đã từng nghe mẹ thủ thỉ bên tai, mẹ nói là « con đàn bà đó phá nát hạnh phúc gia đình người khác, nó là con đĩ....không được giao du với nhà họ »

Tuổi nhỏ nên Hoàng chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện và cũng không ngờ rằng, sau hàng loạt những trận cấu xé, cãi vã nhau giữa hai bà mẹ đã trở thành bức tường to lớn chắn ngang cuộc tình vốn dĩ đẹp như mơ của hai người.

.......

Màu tím hoa lục bình vẫn phủ đầy sông Thơ. Trời hôm nay lại mưa, trận mưa không to cũng không nhỏ nhưng đủ sức nhấn chìm con người ta chơi vơi trong mớ cảm xúc. Bởi lẽ, mưa là khoảng kí ức đẹp nhất đối với Diễm và Hoàng, ngày đó, cứ mỗi lần trời mưa là Diễm cứ giả bộ thả rơi vật gì ngoài trời để có cớ chạy ra nhặt và lôi kéo Hoàng ra tắm mưa chung. Bạn bè vẫn hay nói rằng : « Hai đứa này mắc bệnh thèm mưa »

Cơn mưa lất phất như dẫn lối Diễm trở về với sông Thơ – nơi hẹn hò lý tưởng của đôi tình nhân hôm nào.

Kể từ ngày ở bệnh viện, Diễm đã hứa với lòng là sẽ quên Hoàng, quên luôn màu tím hoa lục bình. Đã bao lần đi ngang qua dòng sông Diễm chỉ muốn dừng lại để say trong sắc tím hoa lục bình và nuông chiều cảm xúc bản thân nhớ về hình ảnh đậm sâu trong trái tim mình nhưng khi ý nghĩ đó vừa lóe lên thì ngay lập tức bị lý trí nhấn chìm. Vội vàng cất bước đi nhanh để thoát khỏi vùng kỉ niệm đó, những lúc như vậy tim Diễm lại se thắt và nước mắt lại rơi trên từng bước chân.

Cơn mưa hôm nay đúng vào dịp kỉ niệm hai năm quen nhau của hai người. Ngồi trong phòng cuộn mình trong chăn ấm, Diễm tự nhủ với lòng : « Chỉ là hôm nay thôi, qua hết hôm nay mình sẽ sống vì mình, mình sẽ quên tất cả »

Với một mớ kỉ niệm hỗn độn vây quanh cộng hưởng với không gian kí ức ngày xưa trở vẹn nguyên trong tâm trí, Diễm như kẻ bị mộng du đi theo tiếng gọi con tim hướng về sông Thơ – nơi có màu tím hoa lục bình.

Đã ba tháng trôi qua Diễm cứ nhủ với con tim rằng : « Hãy quên Hoàng đi và quên luôn màu tím hoa lục bình » nhưng rốt cuộc Diễm cũng không đủ nghị lực để làm như vậy.

Cứ tưởng ngần ấy thời gian ngoảnh mặt với hoa lục bình thì sẽ quên được màu hoa và quên luôn cả Hoàng. Nhưng Diễm đã sai, bởi vì, càng ngày nổi nhớ lại cứ đầy lên thêm một chút để đến hôm nay - khi dám đối diện với sự thật thì Diễm mới chợt nhận ra là mình không thể ngừng yêu Hoàng cũng như ngừng si mê sắc tím hoa lục bình ngây dại ấy. Dẫu biết rằng tình yêu của mình không thể tiếp tục nhưng trái tim Diễm bất chấp tất cả và cứ u mê hướng về hình bóng của Hoàng. Ông trời quá trêu ngươi vì đã đặt cô đứng giữa lằn ranh giữa chữ hiếu và chữ tình. Nếu quẳng tình yêu đi thì chắc chắn cô sẽ đau đớn suốt cả cuộc đời nhưng nếu chạy theo tình yêu thì cô lại không can tâm để mẹ chơi vơi trong sự sỉ nhục, phỉ báng của gia đình Hoàng.

Một bên là lý trí còn một bên là con tim, hai trạng thái cảm xúc đối lập khiến cho lồng ngực Diễm quặn thắt mỗi lần nghĩ đến. Ngẩng mặt lên bầu trời để hứng những giọt mưa đang xà xuống, bờ mi ướt đẫm bởi chất lỏng mằn mặn trào ra từ khóe mắt, tại mưa chứ Diễm đâu có khóc ? Dưới làn mưa lất phất, làn gió có một vòng tay quàng qua vòng eo thon thả của Diễm, ngay lập tức luồng cảm xúc quen thuộc ùa về, vẫn vòng tay ấy, vẫn hơi ấm ấy khiến toàn thân Diễm run nhẹ. Không tin vào sự thật, nhẹ nhàng xoay người lại – là Hoàng. Đầu tóc ước nhem, đôi mắt đỏ hoe, vẻ u buồn nhuốm lấy khuôn mặt điển trai của anh ấy.

« Là anh sao ? Anh đến đây từ khi nào ? »

« Em có biết là em ác lắm không ? Tại sao lại chối từ mọi sự liên lạc của anh ? Em có biết em đang hành hạ anh không ? »

« Em xin lỗi, nhưng.... »

Hoàng đưa ngón tay chặn bờ môi đang tím dần của Diễm : « Xuỵt...đừng nói chữ nhưng. Em có biết anh đứng đây bao lâu rồi không ? »

Diễm hỏi lại : « Chẳng lẽ là từ lúc em ra đây đã có anh đợi »

Hoàng lắc đầu nhẹ : « Một ngày thì có thấm thía là bao ? Ba tháng dài như một thế kỉ anh đã chờ em ở đây - nơi có màu hoa lục bình chúng mình yêu thích. Nhưng mãi đến hôm nay, mới thấy được hình bóng của em mặc dù em ở cạnh mé sông. Em vô tình hơn anh nghĩ đấy !»

Diễm vội vàng đẩy Hoàng ra : « Không, em phải về với mẹ em, không khéo mẹ anh tìm anh không thấy lại tới gây sự và đánh đập mẹ em. Em đã nói với anh rồi, số phận trớ trêu không cho phép hai ta ở gần nhau »

« Chẳng lẽ chỉ vì một nổi lo sợ ấy mà em nỡ từ chối anh cả một đời này sao ? Nếu như em từ chối anh thì anh sẽ nhảy xuống sông chết cho em thấy. Đời này không được sống với tình yêu thì còn gì ý nghĩ ? »

Diễm hốt hoảng níu tay Hoàng, nước mắt đẫm bờ mi: « Anh à, anh đừng ép em như thế ? Tại hai gia đình chúng ta có hiềm khích không thể hóa giải, nếu... »

Hoàng xua tay : « Anh bất chấp tất cả, anh chấp nhận bỏ tất cả để được yêu em và nắm tay em đi đến cuối con đường. Như thế có đủ chưa ? Có xứng với tình yêu của em chưa ? »

Diễm ôm Hoàng, hơi nóng của hai người lan tỏa và nhau, nhịp đập của hai trái tim lại chung lối. Nước mắt của Diễm hòa chung với nước mưa khiến bờ vai của Hoàng nóng hổi : « Ngốc à ! Em mới là người không xứng với tình yêu của anh. Em sai rồi, đừng rời xa em nhé ! »

Nước sông Thơ dường như dâng tràn lên một chút, không biết vì nước mưa hay nước mắt của hai người. Hoa lục bình lại được nhuốm màu yêu thương bởi chứng kiến tình yêu sắt son và đẹp đẽ của đôi lứa.

.......

Cơn mưa buổi chiều khiến cho tiết trời hôm nay trở lạnh, giật mình thức giấc giữa đêm khuya bà Quyên nghe văng vẳng đâu đây âm thanh não nũng phát ra từ góc phòng Diễm. Giữa đêm khuya thanh vắng tiếng khóc thút thít của Diễm khiến cho nổi lòng của người mẹ lại nát tan. Có cái gì đó bóp nghẹt nơi lồng ngực khiến bà gợi nhớ đến hình ảnh của chính mình năm nào ! Sự đau khổ tột cùng của năm xưa cứ như một cuốn phim quay chậm lởn vởn đâu đó trong không gian chật hẹp của ngôi nhà. Bà phải làm gì đây ? Chẳng lẽ để con gái lại đi trên vết xe đổ của chính mình hay nhẫn tâm giết chết đi tình yêu khắc cốt ghi tâm của con ?

Đi ngang qua căn phòng rỗng toác của Diễm, bà thấy con mình đang thổn thức và chơi vơi trong nổi đau quen thuộc mà ngày xưa bà cũng đã từng trải. Bước nhẹ nhàng đến bên Diễm, đưa đôi bàn tay gầy yếu vuốt nhẹ lên mái tóc mượt mà như tấm thảm của con bà lại chậc lưỡi và thở dài trong vô vọng : « Người ta nói, căn mẹ cốt con, con gái hay đi trên con đường mà người mẹ đã đi qua. Qủa không sai chút nào ? Ai bảo mẹ con mình yêu màu tím hoa lục bình để số phận lại trôi nổi, dập dềnh như thế này ? »

Diễm ôm lấy mẹ và khóc càng to hơn : « Con xin lỗi mẹ, thực sự là con không thể nào ngừng yêu mẹ ạ ! »

Ôm con trong đôi vòng tay bao la của người mẹ, bà Quyên lại nghẹn ngào : « Số phận của những người yêu hoa lục bình đúng thật là đau khổ. Mẹ không trách con đã yêu hoa lục bình bởi lẽ ngày con chào đời ở mé sông, hoa lục bình phủ tím một dòng sông thì mẹ cũng thầm nghĩ đến viễn cảnh của cuộc đời con. Con đã khóc suốt ba tháng trời khi chia tay với cậu Hoàng. Mỗi lần con khóc là mỗi lần tim mẹ quặn thắt nhưng mẹ lại không thể làm gì giúp con ?»

Diễm nói trong tiếng nấc : « Mẹ ơi, giá như trên đời sống mà không có tham – sân - si thì tốt quá mẹ nhỉ ?»

Bà Quyên nhìn con trong dòng nước mắt giàn dụa : « Có tham sân – sân – si con mới biết tình yêu đích thực là như thế nào ? Tình yêu hé mầm từ lòng thù hận, sự sân si khiến cho con người ta cảm thấy trân trọng hơn và khao khát hơn »

« Bây giờ con phải làm gì đây hả mẹ ? Thực sự con không biết làm gì hơn bởi vì con thương mẹ nhưng cũng thương anh Hoàng lắm »

Ngắm nhìn con đang ngụp lặn trong nổi đau và chơi vơi giữa lằn ranh chữ hiếu và chữ tình, và Quyên chấp nhận hy sinh tất cả để cho con gái được hạnh phúc. Âu cũng để bà có một niềm tin về tình yêu đích thực và mong chờ vào một kết quả tốt đẹp chứ không như cuộc đời của bà.

Lau vội dòng nước mắt trên khóe mi của Diễm, bà nhẹ giọng hỏi : « Con yêu Hoàng đến nhường nào ?»

« Con yêu anh ấy hơn chính bản thân mình »

« Thế Hoàng thì sao ? Con có tin chắc cậu ấy yêu con như con yêu cậu ấy ? »

« Con tin tuyệt đối » - Diễm khẳng định mạnh mẽ.

Bà Quyên gật đầu mỉm cười : « Thế giờ, điều con muốn làm gì nhất ? »

Diễm ấp úng lẳng tránh đôi mắt của mẹ : « Anh Hoàng rủ con ngày mai trốn khỏi vùng quê này, rời xa những hiềm khích của thế hệ trước để xây đắp tình yêu của chúng con »

Bà Quyên xoay Diễm lại và nhìn xoáy sâu vào đôi mắt Diễm : « Thế con định thế nào ? Hãy nói thật lòng mình đi, đừng dối lòng mình»

Có một sự ăn năn hằn lên khuôn mặt tội nghiệp của Diễm : « Con muốn đi theo tiếng gọi con tim nhưng con không thể vì con còn mẹ »

Bà Quyên mỉm cười ôm con vào lòng và nói với giọng khích lệ : « Con gái yêu của mẹ, mẹ nghe được những lời này coi như đã mãn nguyện, cám ơn con đã nghĩ đến mẹ »

Diễm nhìn mẹ đày trìu mến : « Con là con của mẹ sinh ra mà »

« Bây giờ con đã có câu trả lời rồi đó, hãy đi theo tiếng gọi con tim đi. Mẹ còn có cuộc sống của mẹ cho nên con hãy đi tìm hạnh phúc của con. Nếu con đã dám tin và tình yêu thì mẹ sẽ cho phép con chắp cánh tình yêu đó »

Diễm ấp úng : « Nhưng...còn mẹ thì sao ? Con không thể bỏ mẹ ở lại đây để gia đình Hoàng chà đạp và ức hiếp. Hay là mẹ đi theo hai đứa con đi, tụi con sẽ chăm sóc mẹ đến cuối đời »

Bà Quyên nhìn xa xăm ra cửa sổ : « Con có tình yêu thì mẹ cũng có tình yêu vậy. Người đàn ông mẹ yêu và cũng là ba con đã trở về, sau khi con theo Hoàng thì mẹ sẽ theo ba con. Từ nay mẹ có ba con nên mẹ không sợ ai ức hiếp hết. Con yên tâm »

Ánh mắt Diễm chợt lóe lên một tia hy vọng tựa hồ như có thể thắp sáng căn nhà nhỏ hẹp này, hàng ngàn câu hỏi Diễm muốn hỏi: « Thế hả ? Ba con trở về rồi hả ? Vậy từ nay con không phải mang tiếng là con hoang nữa. Ba về...nhưng giờ ba ở đâu ? Sao mẹ không cho cha con con gặp nhau»

Bà Quyên thở dài tựa như có cái gì đó nghẹn ngào nơi cổ họng : « Ba con ân hận vì đã bỏ rơi mẹ con mình nên nhất thời không dám đối diện với con. Sợ con từ chối ông ấy, con hãy để một thời gian mẹ sẽ cho hai cha con con gặp nhau nhé ! »

Diễm gật đầu mừng rỡ ôm chồm lấy mẹ, trái tim cô đang hân hoan vì cuối cùng bao khó khăn cũng đã có cách tháo gỡ. Với ý nghĩ từ nay sẽ được sống với người mình yêu là Diễm lại thấy lâng lâng trong người.

Bà Quyên vuốt nhẹ ngàng tấm lưng của Diễm : « Nhưng hãy hứa với mẹ là sẽ sống tốt nhé ! Hãy biết yêu bản thân mình và khi nào con cần mẹ thì vòng tay của mẹ luôn chờ đón con trở về »

Diễm gật đầu hứa với mẹ trong niềm vui sướng. Đêm ấy Diễm lâng lâng trong người không thể nào chợp mắt.

Bà Quyên lặng lẽ rời phòng Diễm và đi ra mái hiên ngồi, ngước nhìn bầu trời đen kịch không một ánh sao, bà lại mỉm cười thầm nhủ : « Hãy sống tốt nhé con ! »

Vì muốn con gái hạnh phúc, bà can tâm hy sinh tất cả kể cả việc nói dối về sự trở về của người đàn ông ghim chặt bấy lâu nay trong lòng bà. Màn đêm không trăng, không sao rộng thênh thang và hoang vu như chính tâm hồn rỗng toác của bà.

Sông Thơ êm đềm chảy, lục bình vẫn tím một dòng sông chỉ có điều màu tím hôm nay thật lung linh bởi vì được ánh trăng phản chiếu. Bà Quyên chính là người chèo đò đưa Hoàng và Diễm đến bến phà để rời khỏi làng quê bé nhỏ này. Nhìn đôi trẻ hạnh phúc nắm tay nhau bước lên bến phà bà lại rơi nước mắt và nhắn nhủ : « Vì mẹ, hai con hãy sống cho thật tốt và hãy giữ cho tình yêu của mình luôn nở hoa trên đường đời này nhé ! Chúng con đã bất chấp tất cả để đổi lấy tình yêu thì hãy trân trọng nó »

Bến phà từ từ di chuyển cũng chính là lúc bà Quyên phải đối diện với quãng đường cô độc chỉ có một mình bà bước tiếp. Ngẩng mặt lên Trời cho nước mắt chảy ngược vào tim, bà nở một nụ cười an nhiên : « Rút cuộc con gái tôi cũng có một cái kết đẹp, cầu mong cho tình yêu của hai con vẫn đẹp như màu tím của hoa lục bình và êm đềm như nước sông Thơ hiền hòa chảy »

Sông quê êm đềm chảy, hoa lục bình nhấp nhô theo mái chèo khua nhịp để tiễn bước người mẹ trở về ngõ vắng. Dẫu bao tháng năm qua đi thì trái tim bà vẫn vẹn nguyên hình ảnh của người đàn ông năm nào đã phụ bạc. Bất chấp mọi sự gằng xé của lý trí, con tim bà vẫn đường một chiều xuôi nhịp đập, vẫn yêu sắc tím hoa lục bình bởi lẽ trong màu hoa ấy có hình ảnh của ai đó mà bà vẫn đợi chờ bóng ấy.

Đêm ấy, trong giấc ngủ mộng mị bà đã thấy người đàn ông ấy trở về nắm lấy đôi tay của mình rồi hai người cùng chạy ra sông Thơ để ngắm hoa lục bình. Màu tím hoa lục bình lởn vởn phía trước và hai người chạy mãi, chạy mãi cho đến khi bóng hai người khuất dần để lại sau lưng là những đóa hoa lục bình hé nở ẩn chứa nụ hôn hạnh phúc của Diễm và Hoàng.

Tỉnh dậy trong mơ màng, bà tinh một ngày giấc mơ ấy sẽ thành hiện thực bởi lẽ, ngày nào còn thấy lục bình tím một dòng sông là ngày ấy tình yêu vẫn còn thắm mãi.

Vẫn yêu màu tím hoa lục bình / Lukhachdem
Diệu Ngọc - Truyenngan.com.vn

Posted By Unknown01:24:00

Giấc mơ độc mộc…


Những dấu chân tuổi trẻ em qua
Hoa cũng sẽ vì em mà thắm…

Tôi tưởng tượng ra dấu chân nơi em từng đi qua còn in lại hình những chiếc thuyền độc mộc. Mà ở đó tràn ngập sắc nắng hương hoa được thả trên chòng chành xúc cảm. Tâm hồn tôi từng neo đậu ở đó những tháng ngày dài để ước ao, nuối tiếc dù tôi và em chẳng thân thiết nhau là mấy. Em học dưới tôi vài lớp, khi tôi tốt nghiệp thì em đi du học nước ngoài. Em chọn Pháp là nơi kí gửi một phần tuổi trẻ với những làng hoa, những con sông, những cánh đồng đẹp như cổ tích. Còn tôi đã chọn em để gửi giấc mơ thầm kín của mình. Giấc mơ vượt thoát khỏi căn phòng chưa đầy mười mét vuông giữa nơi chỉ thấy tắc đường, thực phẩm độc hại và giá đất ảo đến xa xẩm mặt mày.
Em có cái tên đẹp như thơ và gợi nhiều hoài niệm nhưng tôi thích gọi em là V. Giống như mật mã giấc mơ mà tôi đang giấu kín. Em không đẹp nhưng em mang khuân mặt của một kẻ lãng du bụi bặm sương gió dặm trường. Chỉ nụ cười là đủ ấm áp cho những mùa đông lạnh giá ở xứ người. Tôi cũng có một nụ cười như em nhưng dường như nó được đính sẵn trên môi để làm vật trang trí cho vui mắt người đời. Bởi tôi chỉ giữ lại cho mình niềm khắc khoải khôn nguôi trong đôi mắt. Người ta gọi tôi là Rêu, giống như cách người ta gọi em là Cá, gọi một vài sắc trẻ là Mục, là Keng, là Gió… Những thanh âm ấy rơi xuống giữa vời vợi đời sống để rồi rất dễ bị chìm nghỉm, bị nuốt trọn trong cái xô bồ. Tôi cũng bị rơi như thế bỏ lại vài cái sủi tăm rồi chìm hẳn. Tôi mừng vì em đã ngoi lên, bơi về phía đại dương một mình một bóng cá chim trời. Vừa thong dong vừa nỗ lực. Nhỏ nhoi nhưng đầy kiêu hãnh…
Tôi ngủ trong giấc mơ của V khi lần đầu tiên em đặt chân đến làng Beuvron-en-Auge. Đó là một trong những ngôi làng xinh đẹp nhất vùng Normandy nước Pháp mà tôi mới chỉ biết qua sách báo. Tôi thích những giỏ hoa được treo ở khắp nơi trong làng, từ hiên nhà, balcon, dọc hai bên hè đường, thậm chí hoa lả lơi treo dọc bờ các dòng kênh. Kiến trúc cổ kính với mái ngói màu rêu, những ô cửa sổ nhỏ kề nhau bên ống khói nhô lên bầu trời xanh thẳm. Em bước đến đó đứng lẫn trong trong một thế giới sặc sỡ sắc hoa. Đã có lúc tôi giật mình vì tưởng đã mất dấu em trong một thảm hoa nào đó. Giống như tôi đã từng mất dấu đứa em gái út của mình cách đây mười  năm trước…
                                           * * *
Em gái út của tôi cũng bằng tuổi V, có đôi mắt trong tựa nước hồ thu. Khi út ba tuổi, út hay nhìn lén mỗi khi tôi ngồi đan cót. Khi út sáu tuổi, sáng nào tỉnh giấc tôi cũng thấy em nằm im nhìn tôi chăm chú chớp chớp hàng mi cong vút. Tôi bảo:
-Sao út cứ nhìn chị hoài vậy?
Út nhoẻn cười lộ hai núm đồng tiền xinh xắn, rúc đầu vào nách chị thỏ thẻ khiến tôi phải bật cười.
-Vì chị bé đẹp.
Cả nhà cười út sáu tuổi mà biết khen chị đẹp. Út cũng cười bảo “thương chị bé nhất nhà”. Những ngón tay út mềm và đẹp thường nghịch ngợm mái tóc dài của tôi. Tôi thích mỗi lần út dụi mặt vào mái tóc tôi rồi cười sặc sụa. Út khen tóc chị bé mượt đen gội lá hương nhu thơm mát. Những lúc không quấn quýt tôi như một chú mèo con, út thường lẻn đi chơi đâu đó nhiều hôm quên cả đường về. Khi thì là cánh đồng mùa cạn, dọc những bờ cỏ xanh non là bạt ngàn hoa dại li ti nở, li ti thắm, li ti ngát hương trời. Út thích nhất hoa me cạn tím ngát, em nhảy chân sáo hát líu lo thi thoảng lại dừng lại chạm  những ngón măng xinh vuốt ve một bông hoa.
Vào mùa hè em thường trốn lên rừng thoắt ẩn thoắt hiện trong những búi hoa mua tím. Chơi chán út nằm xuống cỏ ngủ quên, để mỗi lần tôi tìm thấy em đều ngỡ ngàng trước một cảnh tượng rất đỗi êm đềm. Trông út giống như một cô công chúa nhỏ hồn nhiên ngủ giữa rừng hoa. Cảnh tượng đó gợi cho tôi niềm xúc động, là nỗi an ủi vỗ về tôi qua những ngày tháng vất vả, nhọc nhằn khi đó. Giữa những khuân mặt người lầm lũi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc làm sao thoát khỏi cái đói, làm sao kiếm được miếng ăn, làm thế nào để trả được nợ đọng lãi cao. Thì út giống như một thanh âm trong trẻo vút lên khỏi cái nền ảm đạm ấy.
Năm tôi mười ba tuổi, tôi bắt đầu nghĩ về những chuyến đi. Kỉ niệm rõ rệt nhất còn đọng lại trong tâm trí tôi là sân ga lúc chiều tàn tôi vẫn thường ra chờ đón hàng bố gửi từ miền xuôi lên. Nghề đan cót không đủ nuôi sống cả gia đình nên bố phải đi bốc vác cho các bến xe, nhà ga dưới thành phố. Sau này nhờ quen các mối hàng, bố lấy hàng khô gửi về cho mẹ mở thêm quán tạp hóa nhỏ xíu bán kiếm đồng ra đồng vào còn lo ăn học cho cả một đàn con. Thế là cứ cuối tuần tôi lại ra sân ga ngồi nhìn những chuyến tàu xuôi ngược. Âm thanh tiếng còi tàu va vào kí ức vang vọng, hun hút, xa xăm... Tôi cũng thích những ô cửa sổ của đoàn tàu, qua tấm lưới sắt là nhiều đôi mắt đang dõi nhìn về phía sân ga. Tôi tưởng tượng họ đến từ một thế giới xa xôi nào đó, nơi mà tôi chưa từng biết đến. Tôi nhìn theo đoàn tàu xình xịch trôi xa, nhìn những con người ngồi trên đó với ánh mắt thèm muốn và ngưỡng mộ. Tàu đi rồi chỉ còn lại sân ga buồn, lá bàng rơi đỏ thẫm cả chiều tàn…
Út có theo tôi một vài lần ra sân ga chờ hàng của bố. Em hỏi tôi:
-Nếu mình lên tàu thì tàu sẽ chở mình đến tận đâu chị bé ơi?
-Xa lắm!
-Thế bố cũng ở đó đúng không chị bé? Mà ở đấy chắc là đẹp lắm… Mai này lớn lên nhất định em sẽ đến đó. Chị bé có muốn em cho đi cùng không?
Tôi cười, cõng út nhảy tênh tênh trên sân ga. Đó là những buổi chiều đẹp và chúng tôi thường trở về nhà khá muộn. Mẹ đôi khi quở trách vài câu nhưng không hỏi han nhiều. Mẹ không biết rằng trong khi mình đầu tắt mặt tối lo xoay sở kiếm sống thì trong đầu đứa con gái lớn đang loay hoay tìm cách chạm vào những chuyến đi…
                                                    * * *
V bắt đầu những chuyến đi xa hơn cả nước Pháp hoa lệ, bỏ lại kinh đô ánh sáng sau lưng. Nhờ hiệp ước tự do đi lại của một số nước Châu Âu, V bắt đầu đi tham quan nhiều nước trong khu vực Schengen. Sau những ngày làm việc mệt nhoài, tôi trở về phòng trọ lặng lẽ theo dõi từng cập nhật của V trên facebook. Tôi có cảm giác như mình đã đặt mua một vé tàu điện ngầm từ Pari đến thủ đô Amsterdam của Hà Lan. Tôi tưởng tượng ra mình đang ngồi vào chiếc ghế trống ngay bên cạnh V giống như người vô hình. Khi tàu chạy dưới đường hầm, V ngồi dựa người vào ghế, nhắm mắt thư thái nghe nhạc. Tôi sẽ ngắm nhìn thật kĩ khuôn mặt em, tưởng tượng ra từng đường nét của gió, của mây, của sắc màu nghìn hoa nơi em qua đều in dấu trên khuân mặt ấy. Tôi rất muốn nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, những ngón măng nâu màu nắng gió, như xưa từng nắm lấy bàn tay của út. Có lẽ em đã ngủ, một bản sonate buồn nào đó đã đưa em bước vào mảnh đất xa lạ trong những giấc mơ. Tôi cũng ngồi ngả người, nhắm mắt im nghe từng hơi thở nhẹ như dấu chân của gió của em… Và lúc này tôi tưởng như ngồi bên tôi là út. Giống như ngày xưa út hứa, khi lên tàu đi bất kì đâu út cũng sẽ mang tôi đi cùng. Chúng tôi đang đến Amsterdam, có lẽ út thích được ngồi du thuyền lặng lẽ ngắm thành phố có lịch sử đồ sộ nhất Châu Âu đang hiện ra dọc hai bên bờ sông thơ mộng.
Tôi cảm nhận rất rõ nước mắt mình đang rơi khi tôi thấy bàn tay nhỏ nhắn của út đã tan chảy trong bàn tay tôi lạnh buốt. Giống như ngày nhỏ, trời mưa đá tôi đã lao ra sân cố cầm chặt một viên đá trắng muốt để giữ nó mãi mãi cho riêng mình. Nhưng rồi viên đá ấy đã nũa dần trong tay tôi đến khi chỉ còn là vệt nước lan khắp các kẽ tay. Đấy là lần đầu tiên tôi khóc vì cảm giác mất mát, hụt hẫng cứ tràn ngập trong lòng. Khi đó tôi đã bắt đầu mơ hồ cảm nhận được rằng không phải thứ gì mình thích cũng có thể nắm chặt được. Khi đó lần đầu tiên tôi biết rằng đá cũng có thể tan chảy được. Cuộc sống khi nó mang đến một khám phá thú vị thì cũng đồng nghĩa nó đang dạy ta chừa chỗ cho những khoảng trống vốn không thể lấp đầy…
Tôi để tuột tay út vào ngày tôi trốn nhà lên tàu đi tìm bố. Thực ra việc đi tìm bố chỉ là cái cớ giúp tôi đủ mạnh mẽ rời khỏi sân ga chiều muộn để bước lên tàu. Trí tưởng tượng về những chuyến đi đã thôi thúc bước chân tôi đi hoang. Cuộc sống nghèo nàn, đơn điệu mỗi ngày ở miền quê bé nhỏ khiến tâm hồn thơ dại của tôi căng cựa. Hằng đêm tôi hay ngồi một mình ngoài hiên, thấy mẹ đi qua lại miệng lẩm bẩm tính từng đồng lỗ lãi mà thèm mẹ dừng lại quở mắng tôi một câu cho đỡ tủi. Nhưng dường như một bờ vai gầy coi sóc bốn đứa con đã làm mẹ mệt nhoài. Nên chỉ cần chúng mạnh khỏe và được đến trường là mẹ vui rồi còn chúng nghĩ suy những gì mẹ không thể biết. Thiếu đi sự chở che của bố, cái vỗ về của mẹ cùng những buổi chiều muộn ngồi đợi tàu trong sân ga. Tôi đã bắt đầu cho một chuyến đi dài của cuộc đời mà chưa biết khi nào mới thực sự kết thúc…
Chuyến đi hôm ấy giống như một giấc ngủ dài nhiều mộng mị mà tôi ước mình đừng bao giờ tỉnh giấc. Tôi không nghĩ mình phải trả giá nhiều đến thế. Khi tôi còn chưa kịp biết gì về vùng đất mới nơi vừa đặt chân đến thì tôi đã đánh mất linh hồn mình trong đôi bàn chân bé nhỏ của út. Tôi đi, út một mình ra sân ga tìm chị. Không biết có phải tại những bông hoa me cạn nở tím tái sân ga. Hay tại vì em mường tượng thấy hình ảnh tôi lấp lóa trên những toa tàu khiến đôi bàn chân bé nhỏ ấy líu ríu không kịp tránh đoàn tàu đang vào ga. Út bị tàu hất tung ra, tai nạn khủng khiếp ấy cướp đi đôi chân của út còn đầu óc thì lúc tỉnh lúc điên. Tôi trở về sau chuyến đi hoang ấy và bắt đầu những tháng ngày dài sống trong nỗi giày vò câm lặng…
Những lúc tỉnh táo út thường hỏi tôi:
-Điểm dừng cuối cùng của chuyến tàu ấy là ở đâu?
-Xa lắm!
-Ở đó chắc là nhiều hoa đẹp lắm phải không chị bé?
-Chị đã không nhìn thấy bông hoa nào ở đó.
Út nghiêng nghiêng nhìn tôi như thể không muốn tin rằng ở một vùng đất mới xa xôi lại chẳng có điều gì thú vị. Tôi nhìn vào đôi mắt đen láy hồn nhiên của út cảm giác như đang bị hút xoáy vào một thế giới khác. Thế giới  của những giấc hoa tràn ngập sắc màu. Cho đến khi út chớp hàng mi cong, khép lại đôi mắt đen láy và trả tôi về với thế giới thực tại thì những cánh hoa bay vẫn ám ảnh từng suy nghĩ của tôi. Út dần lớn lên bằng những buổi chiều ngồi trong nhà ngóng hoàng hôn qua cửa sổ. Tôi đã trồng rất nhiều hoa trong vườn, để lúc nào út cũng thấy một cảnh tượng tươi đẹp đang ngập tràn xung quanh em. Nhưng có lần út bảo em không thể nào chạm vào những bông hoa ấy được, mỗi lần em chạm tay vào thì sắc hoa đều tan chảy. Sau này tôi hay bắt gặp út ngồi ngồi hướng ra cửa sổ và nhắm chặt mắt. Em bảo chỉ có cách đấy mới giúp em có thể chạm vào thế giới các loài hoa, ngửi thấy mùi hương thơm lan tỏa trong nắng mới. Thi thoảng em lại mở mắt hoảng hốt gọi “chị ơi!” như thể em sợ tôi lại bỏ rơi em thêm lần nữa…
Đêm. Khi chúng tôi nằm bên nhau, út hay nói về những giấc mơ. Mơ thấy mình mặc bộ váy trắng bay lên nền trời xanh thẳm. Trên trời gió rất mát, dưới đất cỏ rất xanh, em lướt qua từ vùng đất này đến vùng đất khác, từ bình minh đến hoàng hôn. Tôi hỏi út nhìn thấy những gì? Em bảo nhìn thấy con tàu mà chị từng đi. Thấy ánh mắt chị lấp lánh niềm vui. Tôi lại hỏi út còn nhìn thấy thêm điều gì nữa? Em cười ỏn ẻn bảo còn nhìn thấy chính em chiều đó ngồi chờ chị ngoài ngõ đến tối mịt. Tôi hỏi em có khóc không? Em không trả lời dụi mặt vào lòng tôi như con mèo nhỏ. Nhưng tôi thì biết mình đang khóc…
Năm mười sáu tuổi, sau một đêm út bảo “Chị có thể mang em đi xa được không?” rồi nằm im trong vòng tay tôi ngủ ngon lành. Sáng ra em không tỉnh lại để ngắm xác hoa rụng rơi ngoài cửa sổ. Đêm trước bão to gió lớn những hàng hoa đã tan hoang. Bão cũng đã quật tả tơi trái tim tôi suốt những mùa dài khi không còn em bên đời nữa. Từ đó tôi bắt đầu rơi vào trạng thái chênh vênh, sống co mình trong chiếc kén buồn đau mà không cách nào thoát khỏi. Trong cái kén ấy, tôi loay hoay nhìn xung quanh mình và bắt đầu cảm thấy sợ hãi nếu một ngày nào đó bên cạnh tôi không còn ai thân thương nữa. Nó cũng giống như những tia sáng lấp ló cuối cùng đang chiếu vào chiếc kén ấy bỗng dưng vụt tắt. Sẽ là một thế giới tối tăm không lối thoát. Tôi bắt đầu vùng vẫy, căng cựa để nắm chặt thứ ánh sáng diệu vợi ấy. Đến lúc này tôi mới biết mình yêu gia đình nhiều đến nhường nào. Tôi không bao giờ còn muốn bước chân lên bất cứ chuyến tàu nào để phải rời xa họ nữa. Tôi không còn dám nghĩ về những chuyến đi… cho đến khi tôi gặp được V.
                                              * * *
Gần đây nhất, tôi gặp V đang lang thang trên cánh đồng hoa lavender ở vùng Luberon nước Pháp. Em đi đôi giày vải, mặc một bộ váy trắng, trên đầu đội chiếc mũ rộng vành nhiều màu sắc. Trông em giống một cây nấm nhỏ di động đang bước chậm rãi, ngửa cổ hít thật sâu bầu không khí của miền quê trong lành nơi đây. Tôi đã từng nghe nhiều về những ngôi làng một nghìn năm tuổi đầy mộc mạc, tinh tế với sức hút diệu kì. Với những con đường màu nâu vàng nhạt, những vách đá màu đỏ, những vườn cây ăn trái sum suê và góc chợ quê bán đầy hoa lavender khô bó thành từng bó nhỏ. Trong một quãng đời nào đó của tuổi trẻ, tôi đã từng ao ước giá có một cơn gió, một phép màu nào đó thổi cuốn tôi đi rồi thả xuống giữa cánh đồng hoa lavender biếc tím.
Tôi cứ đi theo V lặng lẽ như một chiếc bóng. Rồi dừng lại trên sườn đồi một ngôi làng nhỏ. Tại đây tôi ngồi dựa vào vào một gốc cây, mải miết ngắm nhìn V đang ùa xuống cánh đồng hoa tím bằng tất cả niềm vui sướng, thỏa thuê và nông nổi. Bây giờ đang là cuối tháng tám, những cánh đồng hoa lavender đồng loạt khoác lên mình chiếc váy dịu dàng màu tím. Giữa bạt ngàn sắc tím đó tôi như thấy lấp lánh nụ cười của út trôi vào tiềm thức. Tôi ngồi đợi út ngủ một giấc rất dài trên cánh đồng hoa. V đã mang tôi đến đây giống như ngày nhỏ út từng hứa sẽ mang tôi đến bất cứ vùng đất mới nào mà em được đi qua. Hôm nay út mặc váy màu trắng, đi đôi giày vải và đội một chiếc mũ rộng vành… Hoa levender tím đến tái tê lòng…
Sau những chuyến đi mường tượng ấy. Tôi trở về với cuộc sống thường nhật trong một phòng trọ chật trội giữa lòng thành phố. Nhà ông bà chủ có nuôi một con gà trống, đêm nào đó cũng gáy khản cổ rất lâu mà không một tiếng gáy nào đáp lại. Những lúc ấy tôi hay nghĩ về út, về những chuyến đi. Nhưng tôi có cha mẹ già cần phải chăm sóc. Tôi có những ám ảnh khôn nguôi của thuở đầu đời kìm hãm bước chân tôi. Chỉ khi chạm vào thế giới của V tôi mới thấy mình thật sự được giải thoát. Giống như V cũng vịn vào  chuyến đi để phóng sinh cho những lo sợ hạn hẹp của đời người.
V rất biết cách sống chậm lại sau một chuyến đi dài. Như thể khi tôi tỉnh dậy ở phòng trọ chật chội này thì ở một đất nước xa xôi em đang mở toang cửa sổ đón nắng mới tràn vào. Một lọ hoa nhỏ được đặt bên cửa sổ, dường như hoa là thứ không bao giờ thiếu trong ngôi nhà nhỏ của em. Hoa V mang về rong ruổi đường dài cho bớt nhớ những dấu chân. Tôi thích hình ảnh em ngồi bó gối ngoài cửa nghiêng mắt nhìn nắng nhảy nhót trên bức tường rêu. Em bé nhỏ thế thôi mà gieo vào lòng tôi cảm giác bình yên đến lạ. Lần gần đây nhất chúng tôi nói chuyện với nhau, V kêu nhớ trường lớp cũ và những con người Hà Nội. V hỏi tôi:
-Mọi thứ có thay đổi nhiều không chị?
-Cũng như em thôi. Em cũng đổi thay nhiều. Hà Nội chật chội hơn rồi, không biết khi trở về em còn có thể yêu nó hay không nữa…
-Em được sinh ra và lớn lên ở đó nên chắc sẽ tìm được lý do để mà thương yêu nó. À! Mẹ mới viết thư sang hỏi em ra trường rồi đã xin được việc chưa? Nếu không xin được việc thì về nước. Em chỉ muốn xin một công việc bình thường ở đây để dành thời gian khám phá những vùng đất mới. Em còn nhiều nơi muốn đến, nhiều con người em muốn gặp.
Đấy là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau gần gũi thế. Tôi bất chợt nhớ về chuyến đi hoang của mình năm mười ba tuổi đầy khờ dại. Nên không đừng được lòng mình mới hỏi V:
-Vì sao ngày đó đang học dang dở bên này em lại tính đến chuyện đi du học một cách bất ngờ như vậy?
V cười bảo:
-Lúc ấy em đi vì muốn quên một cơn “say nắng”. Nhưng bây giờ em đi chỉ đơn giản vì lòng còn muốn đi, chân còn muốn bước.
-Chứ không phải vì một người đàn ông luôn giấu mặt đằng sau những bức hình lung linh đó hay sao?
-À! Chị thấy đấy, em cũng rất khôn khéo khi biết gói ghém thật kĩ báu vật của đời mình đấy chứ. Anh ấy là một món quà mà cuộc sống đã mang lại cho em từ những chuyến đi. Khi nào về thăm nhà, em sẽ mang anh ấy về cùng.
Chúng tôi kết thúc câu chuyện vào mùa thu. Những giấc thu êm đềm ngủ trên môi V cười lịm ngọt. Tôi về quê ra thăm mộ út, thấy những bụi cây cũng dại cũng đã nở vàng hiu hắt cả một góc nghĩa trang. Tôi khẽ gọi tên út trong niềm hy vọng rằng em chỉ đang chạy chơi quanh quẩn đâu đây thôi. Nếu nghe được tiếng chị gọi em sẽ vội vã chạy ùa vào lòng tôi như lúc bé thơ. Mặc dù tôi biết có thể em đang mặc bộ váy trắng, bay trên nền trời xanh thẳm lướt qua từ vùng đất này đến vùng đất khác như giấc mơ của em năm nào. Mà ở thế giới xa xôi ấy đôi chân của em mang hình hài của gió. Như lúc này gió đang luồn qua các kẽ tay tôi…
                                              * * *
Tôi trở về tỉnh nhà nhận công tác để tiện chăm sóc cho bố mẹ lúc tuổi già. Sau một khoảng thời gian khá dài bận bịu để tập thích nghi với công việc mới. Một hôm tôi qua thăm thì thấy V đã đóng cửa facebook chẳng hiểu vì lý do gì. Điều đó có thể sẽ khiến những chuyến đi tưởng tượng của tôi dần khép lại nhưng tôi biết sẽ chẳng bao giờ là kết thúc cho những chặng đường thơm hương sắc mà em sắp đi qua…

         

Vũ Thị Huyền Trang

Posted By Unknown16:43:00

Đất diễn...



Nhóm chúng tôi có sáu người, chơi thân từ hồi Đại học. Mỗi đứa một quê, một tuổi, một tính cách nhưng lại vô cùng gắn kết với nhau. Nhóm có bốn đứa con gái, hai thằng con trai, đa phần là nghèo chỉ có Vy là được sinh ra trong một gia đình giàu có. Chúng tôi cùng tồn tại trong cuộc sống của nhau bằng vô vàn khuyết điểm. Làm đau nhau bằng những mối quan hệ tình cảm nhì nhằng. Yêu thương nhau bằng những vết đau của đời vẽ hằn trên từng khuân mặt. Và một lý do nữa để sáu đứa gắn kết lại với nhau là bởi vì Hà Nội là đất diễn, chúng tôi cần đến nhau trong một vở diễn bởi không ai lại độc diễn một mình mãi được.
Tôi qua thăm Quang khi anh đang ngồi đánh cờ vua một mình, điều ấy chẳng có gì lạ cả. Tôi bảo:
-Đánh một mình thế này biết thờ vua nào, giết vua nào?
Quang cười khùng khục bảo:
-Loạn hết rồi. Giết được con nào cứ giết cho nhanh hết ván.
-Vậy anh chơi để làm gì?
-Giết thời gian là chính. Còn em làm việc như điên như thế để làm gì? Để chết à?
Tôi cười nhạt, ngồi phịch xuống nền nhà, ngửa cổ nhìn đám mạng nhện giăng đầy trên mái nhà rồi thủng thẳng đáp:
-Ừ! Để chết.
Anh vẫn say mê với bàn cờ của mình, thi thoảng lại nghe một cuộc điện thoại ngắn với những ngôn từ cộc lốc. Thiên hạ đầy người bảo anh cục cằn, khối kẻ nói anh mất dạy. Anh nghe xong, cười khùng khục bảo “kệ mẹ đời”. Tôi thích cái vẻ bất cần đấy của anh, bất cần đủ để không làm tổn thương người khác và cũng chẳng để ai làm tổn thương mình. Quang rất ít nói, ngồi với anh cả buổi chiều cần mẫn chắp nhặt lắm cũng chỉ được vài ba câu chuyện vô thưởng vô phạt dở dang. Anh quan tâm đến tất cả mọi thứ bằng cái cách như chẳng quan tâm gì hết.
 Đôi ba lần trong một tháng đứa này tạt qua nhà đứa kia như chỉ để nhìn thấy nhau vẫn đang còn tồn tại. Cũng có hôm trời mưa Quang gọi cho tôi chỉ để hỏi “bên ấy có mưa không?”. Dù chúng tôi ở cùng một thành phố chật vanh vách, len qua mấy cái ngõ chợ là đến nhà nhau. Cũng có hôm trời Hà Nội bão to, ngoài đường lớn đã bộc rễ vài cây cổ thụ. Tôi gọi cho Quang hỏi đang làm gì thế? Quang cười bảo còn biết làm gì ngoài chơi cờ vua một mình. Tôi nghe thấy tiếng anh lạc đi trong tiếng mưa xối xả và tiếng cửa sổ đập uỳnh uỳnh. Lúc sắp cúp máy thấy tiếng anh cười khùng khục, hỏi sao mà cười? Anh bảo mới nuốt sống một con tướng, thế là xong một ván cờ. Tôi nhìn ra mịt mùng mưa gió mà lòng se sắt. Không đủ sức bấm số gọi cho bốn đứa còn lại. Tự nhiên lại nghĩ dại, nhỡ mà Hà Nội cứ bão to thế mãi…
                                         * * *
Trong số sáu đứa thì Nhu và Chi là hai đứa vô âu vô lo nhất. Mỗi đứa hồn nhiên một kiểu, toàn kiểu chả giống ai. Nhu tin đời một cách nhiệt tình, chẳng bao giờ thấy nó hoài nghi dù đời phũ phàng đập nó túi bụi nhiều lần. Có nói, nó cũng bảo “Tại em kém chị những ba tuổi, hoài nghi sớm quá cuộc đời hóa ra buồn”. Nó nói rồi mang tiếng cười đi lẫn vào đám đông ồn ào chỉ để lại trong mắt tôi vài chấm xanh đỏ từ bộ váy hoa sặc sỡ. Hôm nay có thể bị phụ tình, ngày mai Nhu lại sẵn sàng yêu như chưa bao giờ được yêu nhiều đến thế. Chi nhìn Nhu với cái ánh mắt đầy ngưỡng mộ rồi ngoảnh sang tôi bảo:
-Sau này Nhu nhất định sẽ sướng, chị có nghĩ vậy không?
Tôi nhìn em, nhoẻn cười bảo:
-Em rồi cũng hạnh phúc. Tin chị đi.
Chi thích nghe những câu như vậy. Nó khiến em vui như một đứa trẻ nhỏ cầm trên tay thứ đồ hàng bán mua, tiền bằng lá mà cứ ngỡ là vô giá. Nhưng em khác Nhu ở chỗ, em yêu thương có giới hạn, mọi thứ đều được em tính toán rất sằng phằng. Ai yêu thương em, em yêu thương hết lòng, ai phản bội em, em trả lại họ sự im lặng đủ khiến đối phương đau cả một đời. Em chẳng bao giờ mảy may giằng níu. Đời với em rất đơn giản “sống thế nào thì nhận thế ấy”. Quang cười bảo kể mà hồn nhiên được như Chi cũng là có đẳng cấp lắm rồi.
Đùng một cái Chi lấy chồng, cả nhóm chẳng kịp khuyên răn, dặn dò điều gì. Hỏi sao mà vội vàng thế, Chi tặc lưỡi bảo “lấy cho xong. Đằng nào chả phải lấy chồng”. Chồng Chi đẹp thì không đẹp nhưng giàu có lại được tiếng rất thương vợ chiều con. Đàn ông vừa thành đạt vừa chỉn chu với gia đình như gã hiếm lắm. Lần nào cả lũ có dịp gặp nhau, tôi cũng bảo Chi:
-Gái một con có khác, đẹp đến ngỡ ngàng. Thôi thế là em hạnh phúc rồi. Giá mà đứa nào cũng được như em thì tốt.
Chi không nói gì, chỉ cười với ánh mắt khóe môi vô cùng đằm thắm. Quang có kiểu trêu bạn rất phũ, ngồi múc từng thìa cafe bỏ vào miệng như xúc cơm. Ngắm Chi đắm đuối đã đời rồi tặc lưỡi phán một câu xanh rờn:
-Đúng là gái gặp hơi trai như thài lài gặp… Mà trai đây là phải trai có tiền nhé. Chứ trai nghèo như mình gái nó va vào lại chun mũi như gặp giấm. Thôi mấy em ngồi đấy mà ngậm ngùi làm gì, cố gắng mà làm đẹp rồi chọn giai mà lừa như Chi ý, đời có phải sung sướng không.
Chi ngẩng lên nhìn lướt qua Quang đầy chát chúa. Họ đã từng có một thời rất yêu nhau…
                                             * * *
Hai nhân vật cuối cùng trong nhóm chúng tôi giờ đã thành vợ thành chồng. Vy tiểu thư đài các người Hà Nội yêu và lấy Dương vốn xuất thân trong một gia đình không lấy gì làm khá giả. Lấy nhau xong Dương dọn về nhà bố mẹ Vy sống. Chuyện của họ chúng tôi chỉ biết vậy, dù thân mấy họ cũng không nói gì nhiều. Người ta thấy Dương chiều nào cũng vậy, nếu không tụ tập bia bọt với bạn bè ở quán bia Hải Xồm thì cũng cầm vợt đi đánh cầu lông trong câu lạc bộ. Thiên hạ chẹp miệng bảo “Thằng ấy thế mà sướng. Chuột sa chĩnh gạo”. Câu ấy vốn không dành cho đàn ông, Dương nghe thấy cũng bỏ ngoài tai. Gặp nhau chỉ thấy Dương kể chuyện cười cóp nhặt đâu đó. Đôi khi là những mẩu chuyện cười nhạt nhoét, cả bọn chẳng đứa nào buồn nhếch môi vậy mà Dương vẫn cười sặc sụa. Quang từng bảo với tôi rằng anh không khi nào dám chạm vào nụ cười ấy của Dương. Hỏi vì sao? Quang trả lời cộc lốc: “Sợ vỡ!”. Khi ấy là mùa hạ, chúng tôi vừa chia tay Nhu xong. Chẳng hiểu vì lý do gì Nhu quyết định rời thành phố nhanh đến vậy dù mấy năm sinh viên lúc nào em cũng khăng khăng sẽ bám trụ Hà Nội đến tận cùng.
Hôm ngày lễ 30-4, dân tỉnh lẻ đổ xô về quê còn điểm đến của dân thành phố là các tụ điểm du lịch. Mấy đứa tôi chẳng đứa nào nghĩ đến chuyện về quê như thể chả đứa nào có quê để mà về. Chúng tôi chúng tránh nói về quê hương, như thể sợ chạm vào cánh cửa kí ức luôn được cài then cẩn thận. Mặc cảm về cái nghèo như vô hình đeo bám dai dẳng trong tâm trí chúng tôi. Quang từng bảo:
-Anh xa quê từ năm mười sáu tuổi, lang bạt kiếm ăn khắp nơi. Xin đi học mấy lần bổ túc mới có cái bằng cấp III để thi Đại học. Bây giờ thành kỹ sư công nghệ thông tin rồi mà về quê người ta vẫn gọi mình là Quang cá mắm.
-Hồi xưa chắc anh ốm nhom ốm nhắt hả?
-Không! Người ta gọi là Quang cá mắm vì anh chuyên đi bới hố rác bên doanh trại bộ đội trước nhà để lấy những túi đầu cá mắm họ vứt về ăn. Nhiều khi túi cá mắm bị lẫn đủ thứ rác rưởi hôi thối đầy ròi bọ.
-Thế thì cũng đâu có gì là xấu đâu.
-Ừ thì có ai bảo là xấu đâu. Nhưng có những thứ kỉ niệm mà mình không bao giờ muốn nhắc lại. Nó làm cuộc đời mình luôn có thứ cảm giác dù có cố gắng đến thể nào thì vẫn không thể tinh tươm lên được.
Tôi quay mặt vào tường nằm thở dài. Hình như Quang vừa chạm vào cái dằm vướng víu sẵn trong tim tôi bao nhiêu ngày tháng. Nó giống như một khối u lành tính, tưởng như không nguy hiểm mà vướng víu và ám ảnh vô cùng. Tôi cũng có một tuổi thơ nghèo đói, ngày nào cũng là nỗi ám ảnh ăn rau dại thay cơm. Ngày nào cũng ngồi nhìn đứa bạn thân nhà kế bên vác rá đi vay gạo rồi lại vác rá về không. Ngày nào ở làng cũng có đứa trẻ con say sắn sống. Tôi nhớ ánh mắt con chó Vàng thảm thương nhìn tôi khi nó trút hơi thở cuối cùng vì đói. Cái đói đến người còn không có ăn thì nói gì đến chó. Tôi khóc cạn nước mắt mấy ngày thương Vàng của tôi, chú chó thông minh, tận tụy vẫn hay đưa tôi đi học chiều lại đón tôi về. Cái ngày tôi còn được cắp sách tới trường cứ tức nghẹn, giày vò trong tâm trí non nớt của tôi. Vàng ơi! Vàng ơi!
Ngày lễ 30-4 vì nghĩ mấy đứa kia có gia đình hết rồi nên chẳng dám làm phiền, tôi len qua mấy chợ nhỏ để mò đến phòng Quang. Chợ ngày lễ cho khác, thiếu tiếng bám mua, bới móc nghe cũng có vẻ thơm tho. Tôi ngồi xem Quang đánh chờ hồi lâu, mỏi mắt thiếp đi lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy đã thấy Dương nằm còng queo bên cạnh, hơi thở nồng mùi rượu. Quang vẫn mải mê với ván cờ vua, thi thoảng lại chau mày chửi bới đầy hằn học. Tôi véo Quang rồi hất mặt về phía Dương hỏi:
-Sang bao giờ thế? Có chuyện gì à?
Mắt vẫn không dời khỏi bàn cờ, Quang thở dài bảo:
-Nó sang ngủ nhờ thôi mà. Tí tỉnh dậy lại mò về tổ.
-Sao tự nhiên hôm nay lại vậy?
-Từ lâu rồi, thi thoảng nó lại qua ngủ nhờ một tí. Chẳng qua là em không gặp đấy thôi.
-Hôm nào sang cũng say thế này à?
-Ừ! Hôm nào cũng say như thế.
Tôi ngồi bó gối nhìn Dương. Nhìn hồi lâu thấy nước mắt Dương từ từ chảy xuống nền nhà. Đúng lúc ấy thì Quang cười sặc sụa, tôi thắc thẩm “lại thịt được con tướng chứ gì?”. Quang đứng dậy, vuỗi mông vừa đi ra ban công vừa hát ông ổng “đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng, ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì…” Tôi nghe mà như có mưa rơi ở trong tim…
                                         * * *
Tôi chủ động gọi cho Vy đúng lúc bé Na quấy khóc ầm ĩ. Giọng Vy khẳn đặc dời dạc đầy mệt mỏi. Nói chuyện được dăm ba câu Vy bảo bận ru con ngủ rồi tắt máy. Tôi xoay qua nhìn bốn bức tường bỗng giật mình nhận ra tường nhà treo quá nhiều gương. Tôi soi khuôn mặt mình nhạt nhòa từng góc tối sáng khác nhau, thử bật cười nhưng thấy trong gương nụ cười méo xệch. Tôi gỡ dần từng chiếc gương đến khi trên tường chỉ còn lại những dấu đinh. Nằm dài, vắt tay lên trán và khóc. Khóc nức nở cho những vai diễn của chúng tôi.
Hà Nội mùa này nhiều lúc đến bực mình với những cơn mưa đỏng đảnh. Có đến nằm ăn vạ ở phòng Quang thì cũng chỉ thấy mưa rơi rách nát cả lòng. Khó khăn lắm mới lôi Quang ra khỏi ván cờ, hai đứa nằm cạnh bên nhau nói những chuyện trên trời dưới biển. Nhiều khi mọi câu chuyện đều bắt đầu bằng thì tương lai “Khi nào giàu…”. Nghe giống như chúng tôi đang bắt đầu kể những câu chuyện cổ tích của thời hiện đại.
-Khi nào giàu em sẽ ra nội thành mua một mảnh đất thật rộng rồi xây nhà vườn. Em sẽ trồng thật nhiều hoa. Anh có tưởng tượng được không, hẳn một ngôi nhà hoa nhé! Cuộc sống mới tươi đẹp làm sao?
Quang cười khùng khục, quay ngắt đầu lại nhìn tôi:
-Một người cả mấy năm không thấy mua một bông hoa nào về cắm như em mà lại chỉ mơ ước về ngôi nhà hoa thì kể cũng lạ thật.
-Biết làm sao được. Cuộc sống ở đây chật chội tù túng quá, em nhìn hoa mà thấy tội không cả lỡ mua về.
Chúng tôi nằm im lặng bên nhau rất lâu, đã bắt đầu cảm nhận được cái nóng hầm hập của nền nhà bốc lên nhờ mưa. Sau khi nằm đếm từng tiếng hạt mưa rơi ngoài mái hiên, như chợt nhớ ra điều gì đó, tôi hỏi Quang:
-Thế còn anh?
-Anh à? Anh mơ ước đơn giản lắm. Sẽ lấy vợ rồi sinh con. Em biết đấy những đứa trẻ đẹp như thiên thần sẽ làm đời chúng ta tươi trẻ lại. Sẽ thuần hóa những ngỗ ngược, bướng bỉnh của chúng ta. Lũ trẻ… lũ trẻ sẽ cho chúng ta thấy đời thật đáng sống!
Câu chuyện nói đến đó thì trời tạnh mưa. Mà kể cũng kì lạ thật, khi mà mấy hạt mưa cuối cùng còn nhỏ tong tỏng ở mái hiên thì trời đã nắng tươi roi rói. Trời đất nũng nịu như một cô gái mười tám tuổi. Quang tiễn tôi ra ngõ, vỗ về tôi bằng cái cách của những thằng đàn ông thường vỗ về nhau. Cũng may nhờ có mấy cái vỗ vai của anh mà thấy đoạn đường về như ngắn lại. Khi tôi vừa về đến phòng trọ thì Vy gọi điện bảo muốn được tôi chạy đến và ôm Vy một cái. Tôi òa khóc như đứa trẻ.
Có lẽ trận mưa ban chiều cũng đã làm mờ hết phấn son…

          Vũ Thị Huyền Trang

Posted By Unknown13:25:00

Hai nửa...

  


Như thế, khi ngồi vắt vẻo trên thành lan can sân thượng khu nhà trọ, Vân thường hỏi Minh một câu cũ rích:
-Không biết giờ này một nửa của tôi đang ở đâu và đang làm gì ông nhỉ?
Minh đáp tỉnh bơ:
-Đang ở trong một cái nhà vệ sinh công cộng nào đó và giải quyết nỗi buồn thế kỷ.
Cũng có khi Minh đủng đỉnh:
-Một nửa của bà đang ở đây, ngay bên cạnh và lắng nghe những câu hỏi vớ vẩn của bà. Còn bây giờ thì thôi ngay cái điệp khúc sến chuối ấy đi.
Là y như rằng lần nào Minh cũng nhận được cái lườm sắc lém của Vân cùng với một quả thụi nhẹ vào giữa ngực. Rồi hai đứa giải chiếu, nằm chỏng kheo, ngửa mặt lên trời, khi Minh hát nghêu ngao mấy bài nhạc trẻ thì Vân vẫn mải mê nghĩ về một nửa của mình. Đó hẳn nhiên sẽ là một người đàn ông hoàn hảo, đủ  làm mê hoặc bất cứ một người con gái nào, đủ để Vân không bao giờ cảm thấy nhàm chán khi hai người ở bên nhau. Mà với Vân, trong tình yêu kị nhất là sự nhàm chán. Minh sờ trán Vân bảo:
-Chắc ngày xưa nghe nhiều chuyện cổ tích quá à mà bây giờ hồn vía cứ trên mây mãi thế? Thằng cha hói đầu, bụng phệ hiện tại của bà đâu rồi, đừng bảo lại bị bà đá rồi nhé!
-Đừng nhắc đến thằng cha ấy. Người đâu mà kẹt xỉn, đi chơi với gái mà tính toán từng đồng.
-Bà yêu người ta hay yêu cái túi tiền, tính đào mỏ tình yêu mãi à? Thế thì chẳng bao giờ tìm thấy chàng trai hoàn hảo đâu.
-Tôi không xấu xa như ông tưởng đâu nhưng là con gái thì phải được cưng chiều chứ. Mà mấy ông đấy tôi chỉ yêu cho vui thôi, đó không phải là nguyên mẫu lý tưởng của tôi.
Minh ngồi bật dậy trở về phòng, tự nhiên thấy ngột ngạt vô cùng. Vân dời khỏi xóm trọ bằng lớp son phấn lòe loẹt sau khi nhận được cuộc điện thoại của một gã đàn ông nào đấy. Khi chạm Minh ở cầu thang, Vân dặn:
-Tối nhớ cắm cơm nhiều chút, phần tôi một suất nhé. Thằng cha này chả bao giờ đãi tôi bữa nào ra hồn cả. Mà nếu tôi về muộn, nhớ ra mở cổng giúp tôi nghe chưa, thể nào cũng có khối chuyện để kể cho ông nghe đấy.
Minh đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng Vân ngồi vắt vẻo trên con xe mô tô đồ sộ của thằng cha đầu hói. Lòng bỗng nhiên buồn tênh, trống rỗng như thể ngày nhỏ mỗi lần định chạm tay vào chùm bong bóng xà phòng thì nó đã vỡ tan vào không khí, không để lại dấu vết nào. Nhiều khi, Minh muốn lặng lẽ dời khỏi khu trọ này vào một buổi sáng tĩnh lặng nào đó. Ra đi không chào từ biệt ai, không gửi lại chút tin tức gì, không nhìn sang cửa phòng đối diện. Nơi mà Vân đang ngủ vùi trong lớp phấn son chưa kịp gột rửa và mùi rượu phả ra trong từng hơi thở. Cũng có khi Minh muốn đạp tung cánh cửa kia, lôi Vân dậy dội cho vài gáo nước lạnh để cô tỉnh táo. Để trở về thành Vân của những ngày đầu gặp gỡ chứ không phải vẻ trâng tráo, bụi bặm và sành đời của một đứa con gái sống cẩu thả, vô trách nhiệm với chính bản thân mình. Nhưng vì lẽ gì mà Minh vẫn ngồi đó, chờ cho đến mục ruỗng những tháng ngày trôi theo son phấn và nước mắt của Vân.
                                         * * *
Minh và Vân chuyển về khu nhà trọ này cùng một ngày, trời mưa như trút. Hà Nội ngập ngụa trong cơn mưa kỷ lục tháng 10- 2008. Đồ đạc hai đứa đều chẳng có gì, cái ba lô nhẹ tênh và khuân mặt mệt mỏi, chán chường sau một chặng đường dài dắt xe trong biển nước. Sau vài lần va nhau ở cầu thang, khi thì Vân nhờ Minh sang sửa dùm cái cầu chì, cũng có khi Vân kiếm đâu vài cuốn sách của Haruki Murakami mang quẳng sang phòng Minh bảo “Đọc đi, nghe bảo hay lắm đó”. Thế là thành thân nhau, thi thoảng hứng lên hai đứa đi chợ thổi cơm chung, Vân buộc tóc cao ngồi gõ vung chờ Minh lụi cụi rán xong đĩa chả cuốn lá lốt. Trong lúc Minh hứng chí kể về mấy ả điệu chảy nước ở công ty thì Vân chống cằm ngồi nghe chăm chú, thi thoảng lại phá lên cười.
Minh làm việc trong một công ty truyền thông, thi thoảng phải đi công tác vài ngày còn lại quẩn quanh, tiêu tan tuổi trẻ trong thành phố và căn phòng trọ tít hút tầng năm. Nơi ấy Minh có thể nghe thấy bước chân nhẹ nhàng và tiếng hát trong trẻo cất lên mỗi tối Vân đi làm về. Lần nào Vân cũng ghé qua phòng Minh để chuyện trò, để khóc và cũng có khi chỉ để ngồi im lặng, nghĩ ngợi vẩn vơ. Trước lúc lệt bệt quay về phòng, Vân bao giờ cũng hỏi:
-Không biết một nửa của Vân đang ở đâu Minh nhỉ? Hắn đang làm gì và có mảy may nghĩ gì đến tớ không?
Minh đã chán không buồn trả lời câu hỏi ngớ ngẩn ấy, anh ngồi nhìn bóng dáng Vân bước vào phòng cô và đóng sập cửa lại. Với Minh, tuy đã ở cùng khu trọ với Vân đã hơn một năm nhưng kì thực anh chẳng hiểu gì về người con gái ấy. Ngay cả nghề nghiệp của cô, anh cũng không biết, có hỏi Vân cũng chỉ lắc đầu cười. Cũng có khi Vân bảo:
-Minh quan tâm làm gì đến nghề nghiệp của Vân, bạc lắm, đơn giản nó chỉ là một công việc kiếm tiền.
Khi đó Vân còn ăn mặc kín đáo, đi lại nhẹ nhàng, còn xưng tên với Minh. Sau này tình cờ một lần Minh đi cafe cùng bạn, thấy Vân hát mê đắm trên sân khấu nhỏ, mắt buồn đẫm, tiếng hát có lúc như tiếng khóc. Lúc trồ Vân ở khu vệ sinh trong quán, thấy Vân đang ôm eo thằng cha nào già khọm. Nhìn thấy Minh, Vân cười, nụ cười khinh đời và bất cần chưa từng thấy. Từ đấy Vân xưng “tôi” với “ông”, đi về lọc cọc giầy cao gót, mùi rượu nồng, phấn son chát chúa không còn nhận ra cảm xúc.
-Có giọng hát hay như vậy, sao em nghĩ đến việc phát triển lâu dài mà chúi đầu vào mấy quán cafe đèn mờ vậy?
Vẫn cái vẻ trâng tráo, Vân bảo:
-Đèn mờ thì sao? Chả đứa quái nào sơ múi được tôi cái gì cả. Chúng nó cần gái đẹp như một vật trang trí còn tôi thì cần tiền. Cả hai bên đều có lợi như thế cũng tốt chứ sao?
-Nhưng một người đàn ông hoàn hảo thì không chấp nhận như thế.
-Người đàn ông hoàn hảo ấy là ông chắc?
-Không!
-Thế thì đừng ý kiến. Người đó phải yêu tôi và chấp nhận mọi thứ thuộc về tôi thì mới là người hoàn hảo.
Rồi Vân nằm vật ra, chậm dãi kể đủ thứ chuyện, hầu hết đều xoay quanh đàn ông. Khi thì là thằng cha đã một vợ ba con, tính tình phóng khoáng nhưng lúc nào cũng chỉ mong chiếm đoạt cô. Lúc thì gã họa sĩ, tình thì có mà tiền thì nhẵn túi, tóc tai bù xù hôi hám, dù quý tính nhưng cô không thể chạm môi hôn đến lần thứ hai trong cuộc đời. Cũng có khi Vân lại kể về thằng cha hói đầu bụng phệ, nói một tháng đưa cô một triệu với điều kiện đừng ôm eo thằng khác. Vân cười khẩy bảo với Minh “thằng cha đó coi tôi không bằng một con búp bê để tủ kính”. Rồi gục mặt vào vai Minh khóc, bàn tay vụng về của anh chạm nhẹ vào tóc cô thấy xa xót một điều gì khó tả…
Từ khi sống gần nhau, không khi nào Minh thấy Vân nói về gia đình, quê hương, cũng không bao giờ đến thăm một nơi nào đó. Có gặng hỏi, Vân cũng chỉ cười buồn bảo ở đâu có người chờ mình thì ở đó là nhà. Vân ghét nghe bất cứ ai kể về gia đình với hạnh phúc căng tròn và niềm tự hào hiện rõ trên khuân mặt. Ngoài ra Minh không hiểu gì về cô, tựa như cái tên “Vân” vốn là mây trời, là phù du tưởng gần mà hóa xa xôi lắm…
                                         * * *
Trời lại mưa rả rích. Vân trở về khu trọ sớm hơn, để mặc cho nỗi buồn âm ỉ lụi tàn dần. Vân mang ra chai rượu nhỏ, bày ít mực khô, nói:
-Đêm nay say nhé!
-Mai tôi còn phải đến cơ quan làm việc. Mà đàn bà đừng nghiện ngập mấy thứ đấy. Trông khó coi lắm.
Mất hứng, Vân vứt chai rượu chỏng chơ góc nhà, nằm dài dưới nền phòng Minh, gỡ mực khô nhai trệu trạo. Như chẳng có gì để nói với nhau nhiều hơn mọi khi một chút, Vân lại quay sang vấn đề muôn thưở nhưng giọng đã nhiều hoài nghi và mệt mỏi:
-Liệu tôi có thể tìm được một nửa của mình hay không? Hay tôi là một người dư thừa sau khi thượng đế đã xắp xếp mọi đôi lại với nhau? Nếu tôi bị lẻ đôi thì có nghĩa mãi mãi tôi chỉ là vật trang trí, là trò chơi cho kẻ khác. Phải không ông?
Khi Minh ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt ầng ậc nước của Vân nhìn mình như kêu cứu, như muốn bấu víu, muốn nói “hãy làm ơn ở bên tôi, ôm lấy tôi và giúp tôi vượt qua quãng thời gian khủng khiếp này”. Nhưng Minh đã không đủ sức làm bờ vai cho Vân tựa, không biết phải nói gì cho cô nguôi ngoai, không dám làm gì cho đôi mắt kia thôi giỏ lệ. Hai người ngồi bên im lặng bên nhau, thời gian nặng nề trôi qua trong dằn vặt, hoài nghi và đau đớn. Chính giây phút ấy Minh cứ tự hỏi liệu mình có thể yêu người con gái đang ngồi trước mặt bằng tất cả sự rộng lượng, bao dung, cái thứ vốn ít có ở nhiều thằng đàn ông. Liệu có thể chấp nhận Vân và lãng quên những câu chuyện tanh mùi thực dụng, quên hình ảnh những cái ôm eo, quên hình ảnh thằng cha đầu hói... Và biết đâu, ngay cả sau này khi đã chấp nhận tình yêu ấy, Vân vẫn sẽ ra đi trong lớp phấn son ma mị và trở về trong nồng nặc hơi men. Biết đâu trong một giây phút nào đó đang nằm trong tay nhau, Vân lại hỏi về một nửa của mình liệu đang ở nơi đâu? Khi ấy Minh sẽ là cái gì? Sẽ lại là một cuộc vui không hơn không kém.
                                         * * *
Minh đưa thiệp mời cho Vân sau buổi sáng Vân chạm mặt một người con gái lạ bước ra từ cửa phòng Minh với chút gượng ngùng và mái tóc còn chưa kịp chải. Lần đầu tiên Vân ngập ngừng đứng trước cửa phòng Minh mà không thể bước vào. Cũng là lần đầu tiên khi đối diện với nhau, Minh không dám nhìn thẳng vào mắt Vân như những lần ngồi bên nhau nữa. Tối đó, sau khi uống khá say, Vân leo lên sân thượng đã thấy Minh ở đó. Vân châm thuốc, rít một hơi thật mạnh rồi phả khói vào mặt Minh cười khanh khách.
-Lại còn cả hút thuốc nữa à? Từ bao giờ vậy?
-Lâu rồi. Thích thì hút, chả ảnh hưởng đến ai. Mà sao nhanh vậy?
-Cái gì nhanh?
-Thì việc ông lấy vợ. Sao chẳng bao giờ thấy ông kể với tôi về người con gái ấy. Quen nhau lâu chưa?
Minh nằm ngửa cổ lên trời, khẽ thở dài:
-Vừa đủ để có thể hiểu nhau.
-À! Cái đó người ta gọi là một nửa đây mà. Dù sao cũng chúc mừng ông đã tìm thấy một nửa cho mình.
Vân nói rồi loạng choạng đi xuống phòng. Minh lặng im, thấy buốt nhói nơi ngực trái.
Ngày cưới Minh, Vân có mặt từ sớm nhưng ngồi khuất trong đám đông, lặng lẽ nhìn cô dâu, chú rể cúi lạy gia tiên và rạng rỡ khi trao nhẫn cưới. Một cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lòng Vân, như thể cô vừa mất đi một điều gì vô cùng quý giá. Khi Vân bước ra khỏi đám cưới, Minh khẽ buông lỏng tay cô dâu, lặng lẽ nhìn theo như thể đang bất lực và nuối tiếc khi một phần hồn đã bay đi mất. Đám đông không mảy may quan tâm đến cô gái vừa dời khỏi đám cưới, cũng không nhận biết được cảm giác chênh vênh của chú rể. Họ chỉ làm đúng phận sự của một đám đông trong ngày đại hỉ. Họ hô vang:
-Hôn nhau đi! Hôn nhau đi!

Chú rể khẽ giật mình, luống cuống đặt lên môi cô dâu một nụ hôn vội vã.

Posted By Unknown13:11:00